12/1/16

D.A.R

ĐN, ngày...tháng...năm...

Có một nơi để trở về, để kể lể, để rấm rức khóc than, chính là nơi này. Thì ra buông bỏ chấp niệm, con người mới có thể thanh thản sống tiếp phần đời còn lại. Ở đâu cũng nhìn thấy bi kịch, xót xa và đau lòng là cảm giác khiến bản thân như sống đi chết lại nhiều lần, dường như writer rất thích dằn vặt reader bằng cốt truyện chứa đầy bi ai và đau đớn. Hình như bản thân rất có duyên với những dạng như vậy.

Ừ, sẽ là đau lòng thôi. Ngủ đi. Ngoan...

Ngày sẽ trôi hờ hững nhẹ tênh.

Bỏ qua cả những đau đớn trong lòng.

12.1.15

1 nhận xét:

  1. Uh, còn nơi đây để nương náu, ít ra cũng tốt phải k?
    Biết buông bỏ, mới là biết thương mình,
    Giữ sk, em gái nhé, thương em

    Trả lờiXóa