ĐN, ngày...tháng...năm...
Lại nhìn thấy bi kịch một lần nữa, chỉ thấy đau lòng. Những ngày rơi vào thinh lặng trở về. Ra phố, chạm mặt xót xa.
Ra phố, mọi thứ đều lấp lánh sáng dưới ánh đèn vàng, lọt thỏm giữa dòng người đông đúc. Chìm trôi.
Ra phố, khoác vội chiếc áo mỏng tanh, gió ùa vào xơ xác. Lý trí cười nhạo.
Thật ra thì phố hay người thì cũng đều cô lẻ giống như nhau.
8.1.15
An nhiên nhé cô bé của chị. Thương em...
Trả lờiXóaÔm c.
Xóa