27/7/13

...........

     Đà Thành
        Đêm!
Những cơn mưa vụn vặt
        Rả rích
          Lạc Nhịp
  Gối đầu lên những bộn bề,thất vọng,cô lẻ,xót xa,câm lặng
         Chơi vơi!
   Đêm qua dài thật dài
Bước qua những điều tưởng - như- không - thể mới biết rằng trên đời này chẳng có điều
                            gì là k thể vượt qua

                                  Tự nhủ
                           chênh vênh cũng vậy
                                 u uất cũng vậy
                    Cảm giác như đang rơi rất sâu
  Ngã đau đến nỗi tất cả nỗi buồn không đủ sức lên tiếng
     Và trong tận đáy của những điều tan vỡ
           Thấy mình rơi ngược
                  Bay lên!
              Lại thế nữa rồi!
Lắm lúc chân muốn đi mà lòng cứ níu lại đứng yên thôi
    Lắm lúc muốn nhìn sâu vào sự thật
Như cách đối diện với hình ảnh phản chiếu của mình trong gương
       Nhưng rồi sao?
Ta lại đối mặt với tường trắng
     Thinh lặng
       Tê tái
     Có thấy gì
Ngoài những vệt đèn loang đan chồng
  Chẳng thấy một lối thoát
    Mùa chẳng bao giờ là cũ....

                     

3 nhận xét:

  1. Và rồi
    lại ưu tư
    trăn trở
    những nỗi buồn đã ngỡ...câm lặng
    Lại,
    vỡ ra
    mong cơn mưa sa
    Rột sạch
    can qua.
    :)

    Trả lờiXóa
  2. Thương cho những cảm xúc tội nghiệp, ướt nhòe trong mỗi cơn mưa đêm. Yên bình nào cho e? E cứ an ủi, động viên chị trong khi lòng e thì đầy giông bão. yêu e nhiều, mây ạ. Uh thì mưa, mong là sẽ gột sạch mọi ưu phiền, cho e, e nhé.

    Trả lờiXóa
  3. Chị mệt mỏi quá Mây ạ, thực sự mệt mỏi quá rồi.

    Trả lờiXóa