Đêm qua,tôi nằm mơ thấy chân mình rời khỏi bờ cát mà chạm sâu vào biển.Nước màu xanh thẳm và lạnh buốt.Những đám mây ở đằng xa cuộn vào nhau như cái bánh Bretzel phủ đầy muối hạt to đùng.Tôi thấy mình không thể di chuyển.Cứ đứng mãi như thế.Trong lòng biển.Gió mằn mặn.Cho đến lúc nước dâng lên mãi.Dâng lên mãi. Vậy mà. Vẫn không hề thấy mình chấp chới.Lòng bình yên đến lạ...
T à.Những bức thư hồi nhỏ em viết.Thường không có nội dung gì cụ thể.Giống như kiểu người ta ném lá khô xuống hồ.Vô thức và nhạt nhẽo.Những bức thư đó thường không có người nhận.Em để chúng trong một cái hộp.Hồi đó cứ nghĩ,lúc mình lớn lên,gặp được người đàn ông hạnh phúc " chịu đựng" mình,vào một ngày mùa mưa tháng Mười lành lạnh,hai đứa ngồi gặm bắp nướng, thi đặt tên cho đám người qua lại và cười ngặt nghẽo,rồi em thấy mình linh tinh trong mắt ảnh,em sẽ lôi những bức thư đó ra khỏi hộp mà tặng hết luôn,không giữ lại miếng nào. Cái người đàn ông đó,cái người "tội nghiệp","đáng thương" vì đã yêu phải em đó,sẽ ôm mớ giấy ngớ ngẩn của em đi ngủ,đến công ty, vào giờ giải lao,giờ ăn trưa ,đọc chúng và yêu chúng.Vậy đó.Vậy mà thất tình lần đầu tiên.Em đem dốc hết vào biển.Nước cứ táp vô táp ra.Dặt dẹo hoài không chịu mang đi.Em còn nhớ,một trong những bức thư lẩn thẩn ấy viết là....
"Chào T tuổi hai mươi lăm.Đã kiếm ra người ăn bắp nướng ngày mưa?Đã kiếm ra người để cùng cười ngặt nghẽo?Đã kiếm ra người sấy tóc cho T?"
T à.Bây giờ em hai mươi lăm tuổi.Em phải trả lời bức thư vớ vẩn ấy thế nào?
Mưa hoài.Ủ rũ ghê lắm.Mà nước mắt thì cứ chảy nghiêng.T à.Em bị lạnh tay rồi...
" Giống như kiểu người ta ném lá khô xuống hồ... "
Trả lờiXóaSo sánh rất hay . Không còn nhỏ nữa nhưng vẫn muốn chơi trò này thêm ít lâu :)
:)
XóaCó những cái cái vực là hoang mang nhưng cũng có những cái vực cứu rỗi lòng người...thế nhưng cái ý nghĩ đấy không nên "bị" tồn tại trong người quá lâu. Em cho những ký ức xa khơi vào biển, biển vẫn giữ đấy thôi, chờ nắng về lại hong khô những miền tâm sự không đầu cuối ấy...
Trả lờiXóaVẫn phải thấy mình đủ giàu có chứ e, ít nhất là còn nuôi dưỡng được những quá khứ khờ dại. Để trân trọng hơn cuộc sống này, hạnh phúc là được sống, chị nghĩ thế, nỗi buồn nào rồi cũng sẽ tạm lắng. k mất đi, nhưng ít nhất sẽ k thôi cào xé làm mình đau nữa. Những giấc mơ ma mị ấy, sẽ qua thôi. Yêu e nhiều lắm, Mây ạ.
Trả lờiXóaP/s: Không phải trả lời bức thư với những câu hỏi đó. Sẽ có một ngày, cuộc sống hay duyên phận sẽ cho mình lời giải đáp, e ạ. Ôm e.
E đang tự hỏi:Liệu trên đời này những người lướt qua nhau,đến lúc nào nỗi buồn mới có thể đóng vảy khô queo..Phải rồi,chị nói đúng.E k cần phải trả lời những bức thư đó nữa.Sẽ có người trả lời giúp em vào một ngày ko xa...
Xóa