20/6/14

Lạc ngủ..

Dạo này thời gian ngủ dần ít đi,mỗi ngày trôi qua đều cảm thấy mệt mỏi.Hai ngày rồi,cơn đau vẫn hành hạ.Âm ỉ.Dai dẳng.Nhiều lúc cứ nghĩ rốt cuộc mình là sinh loài nào,mà lại có sức chịu đựng mạnh mẽ như thế.Qua biết bao điều,bao nhiêu chuyện,con tim vẫn cứ ở đó,mặc nhiên chấp nhận những mệt mỏi,tổn thương.Dù tan tành hay đau đớn,nó vẫn đập.Vẫn ở đó,và không bao giờ rời đi.

Hai năm.Khoảng thời gian không dài nhưng cũng không quá ngắn.Thuốc-như một người bạn,dù mưa hay nắng,phong ba hay bão tố vẫn bên mình mỗi ngày.Dù đôi lần cảm thấy nó rất đáng ghét,nhưng nếu không có nó,có lẽ mình đã không thể sống sót cho đến tận bây giờ.Mỗi một ngày trôi qua,việc thở lại trở nên khó khăn,cảm giác như có vật gì cứ đè nặng lên tim,khiến mình không thể thở được.Những lúc như thế lại cố tình làm lơ.Rồi ngày cũng qua,đêm cũng qua..

Hai tháng nay,mình lại thường xuyên mất ngủ,giống như những ngày xưa cũ.Trắng đêm vì stress nặng.Ngày nào phải uống thuốc an thần mới ngủ được.Bây giờ chả nhẽ lại uống nó một lần nữa sao?Mình không muốn uống,không muốn nghĩ đến bất cứ điều gì nữa.

Mình bây giờ là một tôi-trống rỗng!

Mình bây giờ thật ngu ngốc...

Mình đang ở mùa hè,ở thành phố biển,không có mưa...

Và mình vẫn đang đợi một cơn mưa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét