26/5/16

Giấc mơ cuối cùng

ĐN , ngày...tháng...năm...

Thì ra cuộc đời còn có những ngày mệt nhoài và không muốn sống như thế, thân xác rã rời và cõi lòng tái tê. Người ta trôi dạt về một phía hư hao không tiếng động , khuyết thiếu xót xa nhạt những mặt người, không oán hờn , bon chen và nhẹ hẫng như không. Có như thế , mới biết ngoài bản thân mình , con người hoàn toàn vô cảm trước nỗi đau kẻ khác , tốt nhất không nên đưa tay về phía ai. Chỉ có mình, tự cứu rỗi mình. Rồi cứ thế lớn lên.

Đêm qua, giấc ngủ chập chờn , lại giật mình giữa đêm và cứ thế gào thét. Nỗi sợ hãi bủa vây, giá có thể nghe ai đó nói thì tốt biết mấy, mình muốn bé lại, muốn nghe Ngoại dịu dàng ôm vào lòng, rồi ủi an. Muốn một lần khóc như một đứa trẻ, không phải kiềm chế, cũng không gắng gượng thêm một phút giây nào nữa. Bởi ngay cả khi bản thân rơi vào trạng thái vô thức, hôn mê sâu, người ta vẫn muốn tan ra như bọt biển . Biến mất vào thời khắc cơn đau thêm lớn rộng.

Một ngày . nhìn thấy bản ngã của mình ở nơi miền quê hẻo lánh, nghe như đời không trôi nữa,

Một ngày, nhìn thấy sự xô vọng rơi xuống , mảnh trăng cuối cùng chấp chới trong hơi thở dài thượt của đêm. Hun hút sâu.

Một ngày , chú chim nhỏ không còn hót ca nhảy nhót trong lồng nữa. Sự lặng im diễn ra sau đó. Mãi rất lâu về sau, không ai còn nhớ đến nữa . Mọi thứ lùi vào dĩ vãng. Qua đi,

Một ngày , con người đứng yên trong thế giới của mình, hồn nhiên phả ra nụ cười chua chát. Không phải cứ là trẻ con thì sẽ hạnh phúc. Dị hợm nhếch khẽ câu kinh kệ.

Một ngày, tôi níu giấc mơ cuối cùng trở về

Nhưng , chúng

không còn muốn trở về nữa.

chúng,

cười nhạo tôi

trong sự

lầm tưởng

bạc màu.


Yên
26.5.16


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét