17/3/18

Seoul

Đà Nẵng...ngày...tháng...năm...

Em mệt rồi , Shin!

Hóa ra tận cùng của mạnh mẽ lại là sự cô đơn vô cùng. Em không còn thấy chính mình nữa , em tự gập mình ở những lối quanh co.

Rồi em lại thương chính mình. Khi nghĩ về anh. Bốn năm trước người đàn ông em yêu khi ấy cũng giống như anh , bốn năm về sau em lại yêu anh , một người giống như người của bốn năm về trước  , người ấy yêu tự do, anh cũng như thế. Người ấy là khoảng trời xa xăm , nơi mà em không thể chạm đến . Còn anh có thể chạm đến nhưng lại không thuộc về ,  thế giới của em không giống với thế giới của anh. Nhưng em đã thôi tự vấn mình bằng những vụn vặt đa mang , bởi em biết bệnh cũ em sẽ lại tái phát. Em chỉ còn cách khép mình trước những bình minh.

Mỗi ngày em đều tự hỏi mình rằng hôm nay anh thế nào , có ổn không , công việc chắc hẳn bộn bề và đầy mệt mỏi. Seoul đang mưa hay nắng ?

Thật ra, em đã tự viết cho mình một kết thúc rồi Shin à, em biết chúng ta rồi cũng sẽ đi những về những khoảng trời không nhau. Anh rồi sẽ trở thành một ai đó trong cuộc đời một cô gái nào đó. Không phải em.

Em chấp nhận. Chỉ cần anh hạnh phúc. Bình an. Và...vô vàn những ấm yên khác.

Đà Nẵng nhớ Seoul.

Yên
17.03.18

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét