30/9/14

Diary....

Thành phố về đêm.Yên tĩnh lạ kì.Từng đợt gió va vào nhau,reo hò trên mái phố.Gió lòng,hòa vào dòng người trên phố.Em bỗng thấy lạnh,lòng chỉ còn là những khoảng không trắng toát,có nghĩa lý gì đâu,khi ngồi đây gõ những dòng vô nghĩa thế này.Người giờ này chắc đang hạnh phúc với tình yêu của mình,cũng có khi người giờ này đang bận rộn với hàng đống công việc,nhưng từ trong sâu thẳm đáy lòng,em biết cuộc sống của người không có em!

Một năm về trước,sự xuất hiện của một người,bỗng nhiên làm thay đổi mọi thứ trong thế giới vốn bé nhỏ của em.Rồi người ấy đi.Bỏ em lại chỏng chơ với nỗi nhớ ,sự bất an trong tim và vô vàn những thắc mắc không thể lí giải.Lúc đó em đã bất lực,đau đớn,mệt mỏi biết nhường nào.Thời gian trôi đi,em không hẳn quên,nhưng nó làm nguôi đi những tổn thương ngày ấy.Một năm sau,người xuất hiện.Thế giới của em một lần nữa lại chao đảo,người vẽ ra cho em khung cảnh yêu thương kì diệu,sự quan tâm mà bất cứ cô gái nào cũng có.Rồi sao?Rồi thì người cũng bỏ mặc em với mớ cảm xúc đáng thương ở đây,người mặc nhiên bên người con gái khác.Em đau lòng biết nhường nào,nhưng chẳng thể lên tiếng.Chỉ lặng câm.Người làm sao hiểu cảm giác cùng người mình thương cùng nhau hít thở dưới một bầu trời,sống chung một thành phố,làm sao biết cảm giác hằng đêm cô độc nắm lấy tay mình rồi tự nhủ:"Mọi thứ trên đời này đều là phép thử,vậy nên đừng đau lòng".Làm sao nhìn thấu những đớn đau trong em đang giẫy giụa,kêu la,van xin,gào thét.Tất thảy những cảm giác ấy người có hiểu được đâu!Ừ thì người có hiểu được đâu.

Ngày hôm nay,em thấy nặng lòng vô cùng.Em không thể tiếp tục gõ tiếp những dòng này nữa,em sẽ k thể chịu đựng được nữa...

Yên ngoan,Yên mạnh mẽ mà.Rồi sẽ ổn cả thôi,phải ko?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét