p/s:Muốn viết nhiều hơn,nhưng thôi.Một lần nữa lại bỏ lửng cảm xúc ở đây vậy!
6/10/14
Diary....
Ngày thành phố đầy gió,lòng một lần nữa bất định và hoang mang đến tột cùng.Chỉ là muốn loanh quanh đâu đó,tìm kiếm chút bình yên còn sót lại.Nhưng rồi lòng cũng hoang vắng như ngày xưa.Tôi đâm ra mệt mỏi.Giá mà được trở về khoảng thời gian trước kia,có thể vui tươi nói cười mà lòng k vướng bận thứ gì.Có thể tự do biểu lộ cảm xúc trong lòng,vui thì cười,buồn thì khóc,mệt thì than.Tiếc là những điều ấy chẳng còn vẹn nguyên nữa.Buồn hay vui,mệt mỏi hay hạnh phúc,giờ cũng k quan trọng.Có những điều k nhất thiết phải nói ra,không nhất thiết phải đau buồn người ta mới khóc.Lòng người bạc lắm em ơi,nên là vô tâm bớt đi.Tin tưởng ít thôi,buồn bớt đi.Có những người họ chối bỏ cuộc đời họ,từ bỏ lớn lên,từ bỏ cả những cảm xúc riêng họ.Rồi sao,rồi họ cũng có khá hơn đâu khi cả quãng đời còn lại luôn sống trong ray rứt,dằn vặt.Sự đau đớn nào cũng xót xa.
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét