9/9/16

Ngoan...

ĐN , ngày...tháng...năm...

Những ngày lẩn quẩn , thèm một mình bó gối trong góc nhỏ. Rồi để nước mắt tự do rơi. Sẽ không gồng gánh thêm bất cứ nỗi đau nào nữa, kể cả ẩn ức. Sẽ tự động rơi ra.

Tin nhắn của chị, vẫn luôn có sức cứu rỗi tâm hồn con người. Hóa ra, dù có lớn thế nào, vẫn không thể nào thay đổi được điều ấy , vẫn là quá nhạy cảm, quá lưu tâm , vẫn không đủ tin tưởng nơi ai, rồi lại tự vỗ về, tự ủi an chính mình, rồi tự mỉm cười. Tháng năm tưởng dài, mà thực ra chớp mắt rồi sẽ già ngay thôi.

Vẫn là những ngày chết đi sống lại nhiều lần, mà thực ra dù có ra sao đi chăng nữa, cảm xúc cũng đã chai sạn đi rất nhiều rồi. Không chết được, cũng không sống được. Vậy thì phải làm sao?

Ngoan, gắng, rồi sẽ qua thôi.

9.9.16

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét