Tháng Chín. Trời mưa.Tháng Chín. Lòng hoang hoải.
Nỗi đau thi thoảng dày vò tôi , buông mình cựa quậy. Trong hơi thở yếu ớt còn sót lại, cố gắng chịu đựng chống chọi cho đi qua ngày bão nổi. Trong khoảnh khắc vô hình nào đó, hình ảnh về một người đàn ông vững chãi như Bát Hoàng Tử lại hiện ra , người đàn ông ấm áp, dịu dàng, biết quan tâm chu đáo , người đàn ông đã dang tay về phía Soo trong căn phòng đêm hôm đó, mãi mãi trở thành niềm an ủi khó phai. Tôi không rõ mình có thể tự huyễn mình trong bao lâu nữa , chỉ biết nỗi bất lực và sự đau đớn không ngừng dày xéo cơ thể bé nhỏ , chỉ biết sống trọn vẹn ngày nào có thể ủi an tâm hồn của nhiều cuộc đời khác. Và tôi chon phim như một sự cứu rỗi tâm hồn. Khi dần mất đi niềm tin vào cuộc đời , con người không biết gửi gắm cõi lòng lẫn tâm hồn vào đâu , người ta lại tìm đến một đức tin nào đó, hoặc một điểm tựa mà ở đó, tâm hồn họ được vỗ về, trái tim họ được bình yên.
Tháng Chín lại đến. Những cơn mưa vẫn về trên phố. Lòng người cũng ướt mèm.
Tháng Chín lại đến. Vẫn là những hồi ức xa xăm dai dẳng. Kỉ niệm thi thoảng ùa về. Nhói đau.
Tháng Chín. Mùa tựu trường. Trong lấp ló những gương mặt thơ trẻ ấy, một cô bé lóc chóc thân hình nhỏ nhắn nở nụ cười hồn nhiên.
Tháng Chín. Cõi lòng lại càng xác xơ.
Tháng Chín. Giá mà có thể ngủ một giấc dài và rồi không tỉnh lại nữa.
Cuộc đời, cứ thế mà biên niên cô đơn.
Yên
7.9.16
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét