Cô thường ngồi ở góc quen nhìn chiều trôi dần qua ngõ. Cảm giác được là mình thật thích, dẫu có ở bất cứ nơi đâu, đi qua biết bao thành phố , gặp gỡ nhiều con người , Vũ vẫn thấy lòng mình hiu hắt một khoảng trời u tối. Ở một khoảnh khắc nào đó , cô đã ước mình có thể sống khác đi. Khi đứng nhìn những ô cửa sổ ở căn hộ chung cư cũ kĩ trong thành phố , sự cô đơn ở đâu ùa đến. Bủa vây trái tim nhỏ bé , một giọt nước mắt vội rơi. Rồi tan đi trong khí trời se lạnh. Chi có cõi lòng Vũ vẫn trơ trọi và mênh mông như lòng biển.
Biển tháng Hai. Vẫn lấp lánh sắc màu hạnh phúc. Nắng vẫn vàng rực rỡ , chim vẫn hót bài ca cuộc sống, gió vẫn phả vào mặt người đi đường khi màn đêm buông xuống. Vũ thích trầm mình trên những lối quen cũ , nghĩ về những tháng năm có Duy An. Điều hối hận nhất của cuộc đời cô khi ấy chính là việc chối bó tình cảm của một con người , chọn cách khóa chặt lòng mình để bất kì sự đổ vỡ nào cũng không thể chạm đến. Như cách cô tự bảo vệ mình trước những biến cố cuộc sống. Để rồi những năm tháng về sau của cuộc đời Duy An vĩnh viễn trở thành một nốt trầm trong vô vàn bản nhạc được ngân lên giữa một ngày đầy gió. Vũ hai mươi tư tuổi vẫn đáng thương hệt như năm mười hai tuổi. Vẫn đi về phía biển với một tâm hồn đầy vết xước.
( Còn nữa)
Yên
08.02.17
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét