15/2/17

Mộng tưởng dệt thêu...

ĐN , ngày...tháng...năm...

Rất lâu rồi cô không nhìn thấy giọt nước mắt nào của mình rơi nữa , và cũng không còn khái niệm đau buồn nữa. Chỉ vì ở một khoảng khắc nào đó bộ não của cô không cho phép cô vị kỉ với chính mình , như sau rất nhiều đổ vỡ , trái tim cần được yên nhiên. Như cái cách cô khước từ mọi sự đến và đi giữa cuộc đời, như sau tất cả sẽ là những ngày cô chọn cho mình một góc rồi thả mình trong đó. Lặng lẽ thôi nhưng nó khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm , và bằng lòng với cuộc sống hiện tại.

Và rồi khi cô ngồi góc quán quen, nhìn thấy giọt nước mắt của Mayya rơi trong buổi chiều xám xịt, quán lúc đó đang phát bản " A song from secret garden". Trái tim cô quặn thắt. Vẫn không có giọt nước mắt nào rơi , chỉ có những sợi rung cảm trong cô ra sức nhảy múa , nỗi đớn đau mặc nhau kêu gào thống thiết. Và rồi cô nhẹ nhàng đến cạnh Maya, với sự đồng cảm từ trong những điều nhỏ bé, Khẽ ôm Mayya và không quên ủi an. Mayya khóc rất nhiều , nước mắt như dòng suối không ngừng tuôn trào. Ánh mắt lấp lánh sự cô đơn vô tận , đôi khi cô thấy mình ở đó. Như Mayya bấy giờ.

Cuộc đời của cô luôn là những cuộc gặp gỡ và chia ly, sợi dây gắn kết giữa con người dường như quá mỏng manh đến mức khi Toshi rời đi , cô một mực phủ nhận với tình cảm của mình. Như một sự chối bỏ. Rằng Toshi chỉ là người lướt qua đời cô như những người đàn ông khác. Rằng Toshi có tất cả những yếu tố cần và đủ của một người đàn ông , người đàn ông ấm áp và dịu dàng nhất mà cô gặp, con người cô đơn quá lâu lại đâm ra nhạy cảm từ những điều bé nhỏ  , và anh vốn không thuộc về khoảng trời của cô. Thực ra đến thời khắc này cô vẫn cảm thấy cuộc đời mình thực sự may mắn. Nhớ lúc nhỏ ngoại từng nói " Nếu con biết trân trọng những mối quan hệ trong đời, thì cuộc đời con sẽ tràn đầy hạnh phúc với những mối nhân duyên bất ngờ". Là thế. Cô vốn chẳng bao giờ quên từng câu chữ ấy, và khi số phận lại mang những con người xa lạ đến bên cô như một lẽ hiển nhiên trong đời, bao gồm cả Mayya và Toshi.


Có những ngày thấy lòng mình hoang hoải, đêm về bó gối thu mình trong ngõ cụt. Đếm thời gian trôi qua kẽ ngày. Buồn là một tính từ vô tận, chúng khiến con người buông lơi xúc cảm , trở nên chai sạn trước những biến cố . Cho đến một ngày ngoảnh đầu thấy mình đã lớn lên từ lúc nào , mình đã bỏ quên thứ gì mà mình không nhớ. Chúng ta bị mắc kẹt giữa những quẩn quanh. Không lối thoát.

Biển mùa xa vẫn lấp lánh những điều đẹp đẽ. Trong trẻo như tuổi mười tám rạng ngời. Duy chỉ có cô vẫn mơ ước mơ đời mình.

Yên
15.02.17

1 nhận xét:

  1. Chỉ muốn ngồi yên bên nhà em, lặng lẽ. Và nếu như có một cái ôm của em... Giờ này...

    Trả lờiXóa