28/5/17

Lời trăn trối cuối cùng...

ĐN , ngày...tháng...năm...

Tôi là một bản ngã đã cũ mèm , già nua cùng năm tháng. Chỉ là thi thoảng tôi tự cho mình vẫn còn trẻ con.

Tôi là một cô gái , có gương mặt thơ trẻ. Lớn lên bằng những nỗi đau.

Tôi là một đại lộ cô đơn không ánh đèn , còi xe và tín hiệu. Tôi trôi trong chính thế giới của mình. Như một niềm viên miễn.

Nỗi đau ít khi làm khó tôi. Chỉ là tôi hay tự làm khó mình. Cũng tàn nhẫn như cái cách tôi đối diện với chính bản ngã của mình , hằng đêm.

Người ta nói tôi là căn phòng khóa trái cửa, tuyệt nhiên chẳng thể chạm đến. Tôi cười , bằng nụ cười chua chát xót xa.

Tôi là một dấu chấm nhỏ nhoi khi P kết thúc lời cuối : " Đừng đau".

Và cứ như thế tôi đã tự để mình nằm sau dấu chấm khô khốc của P. Như lời trăn trối cuối cùng.


Yên
28.05.17


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét