2/5/17

Rồi sẽ có ai đó thương em...

ĐN , ngày...tháng...năm...

Lâu rồi, không đụng đến con chữ. Năm tháng mỏng manh. Thanh xuân chóng tàn.


Tình yêu năm mười tám tuổi mộng mơ một về một người đàn ông cao lớn , ấm áp, vững chãi như cha. Vượt muôn trùng sóng gió để bảo vệ người con gái anh ta yêu , đặt ra rất nhiều hình tượng lẫn kì vọng . Thế giới lúc đó thật đẹp xinh. Thế rồi đi qua rất nhiều nông nổi , được mất của tình cảm mới nhận ra rằng họ không thuộc về thế giới của mình. Khoảng trời nào cũng quá đỗi xa xôi. Vậy là xóa.

Tình yêu năm hai mươi tuổi ước mong một người có thể chở che, làm điểm tựa yên bình . Và rồi có thể nắm tay nhau đi qua bốn mùa giông bão.

Tình yêu năm hai mươi tư tuổi đơn thuần chỉ là cảm giác được đối phương chấp nhận những khuyết thiếu vốn có . Có thể dễ dàng cảm nhận niềm hạnh phúc giản đơn ẩn sau những điều vụn vặt , bé nhỏ. Có thể chấp nhận người con trai cạnh mình với điều dung dị nhất. À thì ra tình yêu của tuổi trưởng thành là như thế.

Nhớ P ngày xưa từng nói : " Rồi sẽ có ai đó thương em , rồi em sẽ quên anh". Mình lúc đó rõ ràng biết rất rõ , nhưng một mực khăng khăng đến mức cố chấp và nói : " Em sẽ không quên anh". Mình của năm hai mươi mốt tuổi đã mang trong mình một sự cố chấp nghe có phần phi lý , lại chiến thắng. Rằng ai cũng phải sống tiếp cuộc đời mình. Như mùa Xuân năm đó, mình chọn cách rời khỏi cuộc đời người đàn ông đó. Như để bảo vệ sự thương tổn cuối cùng.

Ừ thì rồi sẽ có ai đó thương em. Như Anh Khang có viết trong tập sách mới ra.

Yên
02.05.17





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét