24/6/17

Có những ngày chỉ biết lặng im...

ĐN , ngày...tháng...năm...

Chị yêu một người đàn ông suốt bảy năm. Để rồi cuối cùng chị bất lực đến cùng kiệt chọn cách lên chùa sống. Rũ bỏ mọi sân si ở đời , tránh xa con người , tị hiềm, hơn thua được mất. Lần thứ n tôi được nghe kể về tình yêu xung quanh mình. Thứ tình cảm chỉ mang lại niềm đau cho con người, Hơn là hạnh phúc. Cánh cửa lòng người mặc nhiên khép. Khi không còn bất kỳ ý niệm nào.

Có những ngày mỏi gối chùn chân. Tôi lại ngồi lại bên đời nhìn những quẩn quanh trôi qua mình. Chậm rãi nhìn cuộc đời trôi. Từ lâu tôi chọn cách chạy trốn phần bản ngã cũ kĩ của mình, như không nghe , không thấy , không cảm nghĩa là sẽ không còn thấy đau lòng trước những đớn đau. Tôi mặc nhiên phớt lờ từ chối tất cả những sự lắng nghe quanh mình để rồi khi bắt gặp những điều giản đơn giữa đời thực. Lòng tôi chợt chùng xuống. Có điều gì đó tan ra, rồi rơi vỡ. Tôi tự hỏi đâu mới là mình giữa những chênh vênh không bến bờ nương náu. Đâu mới là mình sau vẻ bên ngoài tư lự và một trái tim nhạy cảm , lắm bất an. Thì ra tôi đáng thương như thế!

Có những ngày chỉ muốn ngủ vùi. Nước mắt có rơi cũng tự rơi rồi khô hẳn.

Mặc nhiên đi về dưới một thành phố suốt bốn mùa mưa nắng, chỉ có trái tim vẫn rưng rức mỗi khi nghĩ về quãng đời đã cũ có N. Có H.

Chỉ là đôi chân chỉ có thể tiến về phía trước mà không thể lùi.

Thế thôi.

Yên
24.06.17

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét