ĐN , ngày...tháng...năm...
Tôi của năm hai mươi ba tuổi mắc kẹt trong những nỗi buồn không tên. Tôi nhớ N của năm mười tám tuổi vẫn hay nói : " Mùa Đông trời lạnh lắm , A nhớ mặc nhiều áo vào". Thứ tình yêu sáng trong của tuổi học trò ấy , người con trai tên N đó vĩnh viễn trở thành niềm ray rứt đến trọn đời. Giá có thể tua lại quãng thời gian tươi đẹp đó. Hẳn mọi thứ sẽ khác đi?
Sống càng lâu lại thấy cuộc đời nhàn nhạt. Chan chát , thế mới biết đớn đau khiến con người trở nên mụ mị, sạn chai trc những tủi hờn mê mải. Như cái cách bạn lặp đi lặp lại ca từ cũ : " Giá chúng ta có thể sống khác đi".
19.06.17
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét