Sáng thức giấc với hơi thở yếu ớt , đầu óc tê liệt vì giấc ngủ trầy trật, không sâu. Thì ra có những ngày lòng người và màu trời lại hợp nhau như thế. Xám xịt và thê lương không một ánh nhìn. Tuyệt nhiên chỉ muốn chạy trốn cùng nhau. Rũ bỏ mọi âm thanh kể cả con người.
Tôi bắt đầu nghiện nhạc của Trần Lê Quỳnh , từng câu chữ như thấm vào từng tế bào thần kinh u uất. Kể cả chất giọng của Hy cũng chất như con chữ của Nguyên Hà, mỗi lần nghe là một lần thấm. Giai điệu lẫn ca từ như vỗ về những bất an vốn có , ru ngủ những hoang hoải trong lòng. Như một liều thuốc an thần chuyên đặc trị cho những kẻ sinh ra đã là niềm buồn trong cuộc đời người khác. Chỉ là thi thoảng vẫn tự ủi an mình , mỉm cười với đời và cô độc bước đi.
Tôi chia tay M như một sự chạy trốn. Bởi tôi biết cho dù có cố gắng đến mấy tôi cũng không thể yêu M , thứ tình cảm chỉ có ở P và nhiều nuối tiếc như N. Thứ tình cảm chỉ cần cho đi mà không cần nhận lại. Sự rung động tự nhiên ấy có lẽ chỉ có ở 2 con người đó, nó không dành cho M. Dẫu tôi biết như thế là bất công với M , nhưng M vốn chỉ là một người lạ vô tình va phải tôi trong cuộc đời này , như những gã con trai khác. Sẽ không có gì thay đổi nếu chúng tôi không gặp nhau , chí ít là thứ tình cảm M dành cho tôi khiến tôi ngột ngạt. Và với bản tính của mình , tôi biết tôi không yêu M như M yêu tôi. Có những mối nhân duyên như là rủi ro của số phận. Dù sao vẫn là không nên gặp nhau ở kiếp này để có thể an nhiên bước đi.
Có những ngày trời chiều lòng người ghê gớm. Ngồi gõ từng chữ mà lòng thấy thênh thang.
Yên
23.07.17
Nhớ Mây. Bao năm với những nỗi niềm thay đổi, với chuyện đời quay vòng cũng chẳng sao. Khi mệt về đây mở ô cửa sổ nhà mình và thấy hàng xóm xung quanh vẫn sáng đèn, thấy mình cũng ko phải chỉ có một mình.
Trả lờiXóaMây vẫn ở đây mà. Cũng lâu rồi Mây ko đọc được bất kì cm nào. Giờ Mèo về, Mây như đc ủi an phần nào. Thấy mình đỡ cô quạnh hơn. :)
Xóa