10/10/14

Diary.....

Dạo gần đây,mỗi buổi sớm mai thức dậy,cảm nhận Đà Thành có chút gì đó se lạnh,như thể mùa Đông sắp chạm ngõ.Lòng có chút bồi hồi xuyến xao.Bao lâu rồi,mình k còn thói quen trông chờ vào những tình cảm không có hồi đáp,rằng tình yêu đôi lúc chỉ là chuyện viễn vông thôi.Mình từng là kẻ đứng nhìn rất nhiều người đi qua ngang đời,có người ở lại.Có người ra đi,mình tuy buồn những vẫn nghĩ rằng họ và mình có lẽ không có duyên hoặc có thể có duyên,nhưng duyên chỉ đến đây thôi,vậy nên họ rời đi là điều tất yếu.Mình lại nhớ về chị,những gì chị viết,đều có sức ám ảnh lớn với mình,ngay cả trong giấc ngủ hằng đêm.Mình thấy thương chị,con người ta khóc nhiều rồi,liệu có thấy mệt không?Mình rất muốn hỏi chị câu ấy,suy cho cùng,người phụ nữ nào cũng đáng thương khi cứ mãi quẩn quanh trong hằng hà sa số những kiếm tím,gặp gỡ rồi chia ly,đớn đau và hạnh phúc.Mình thực sự bất lực khi nhìn thấy những cuộc đời như chị.Kiếp người nhỏ bé đến thương!

Mình thực sự rất ghét nhìn những chuyến bay,mỗi khi nhìn một chuyến bay nào đó cất cánh,rồi mất hút vào khoảng không trước mắt.Cảm giác mất mát lại hiện hữu.Y hệt một năm về trước,P và N đi.Ngày thành phố đầy gió.Sự chia ly nào cũng thật buồn.Khi một mình đối diện với hố sâu hun hút.Lần nào cũng là cảm giác ấy.Mà thôi,bỏ đi.

Hôm qua,mình gặp một chị người nước ngoài,chị ấy đến từ Mỹ,đang làm y tá cho một bệnh viện.Chị ấy lang thang trên biển một mình,k hiểu sao trong tâm trí mình cứ hiện lên cái dáng dấp u ẩn mỗi khi chị bước đi.Đôi mắt ấy,con người ấy,đều khiến mình chạnh lòng.Cũng có thể là do tâm trạng mình k tốt,nên nhìn đâu cũng thấy ảm đạm.Hôm qua là ngày cuối cùng chị ở Đà Nẵng,hôm nay lại phải trở về Mỹ.Mình có chút buồn,dù sao thì giữa mình và chị ấy cũng có duyên gặp gỡ.Lẽ ra phải nên vui chứ?

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét