29/10/14

Diary........

1.Lâu rồi,mình ko còn thói quen lần mò những trang blog cũ,chỉ để ngấu nghiến cảm xúc vỡ vụn trong mình.Mình ko còn trải lòng trên từng trang viết,từng con chữ.Rốt cuộc việc gõ ra những gì trong lòng là một việc hết sức xa xỉ.Viết ra rồi cũng có thấy thoải mái đâu,viết r đọc lại lại thấy mình hết sức ngớ ngẩn.Mình đã cố làm lơ với tất thảy những cuộc đấu tranh đang kêu gào thảm thiết trong lòng.Như một cuộc chạy trốn bản thân trong vô vàn những nghĩ suy khác.Càng ngày,lòng càng trở nên trống hoác,quay qua bên nào cũng thấy nứt toác từng khoảng trời.Mọi cảm xúc đâm ra thừa thãi,chân vẫn đi nhưng chưa bao giờ chạm đất,trống trải vô cùng.Buồn hay vui,đớn đau hay hạnh phúc,mình chẳng còn quan tâm.Chỉ biết lao đi mà sống.Mình mệt,thực sự mệt.Mình muốn hét lên,muốn lao đầu vào một cuộc đua ko ngừng nghỉ.Muốn đi,muốn hát,muốn khóc,muốn cười.Muốn đc làm những gì mình thích.Muốn viết mail gửi cho ai đó,muốn đc T dẫn mình lên nơi cao nhất thành phố,cùng ngắm cảnh về đêm.Nhưng mình k thể.T đã có bến đỗ rồi,con đường mình đi ko phải là con đường của T.T ko thuộc về thế giới của mình.T là một người khác.Rất khác.Người T thương k phải là mình.Người T thương là một người hoàn toàn khác.Tất cả những gì T làm đều k phải vì mình,mà vì cảm xúc ích kỉ nhất thời.Đừng bao giờ nghĩ về con người ấy nữa,đó chỉ là sự lừa dối.Nó chỉ khiến mình tổn thương .Ừ là tổn thương!

2.Hôm nay nhìn thấy tấm hình thành phố về đêm lấp lánh trong ánh đèn vàng vọt.Mình có chút chạnh lòng khi nghĩ đến T,đến lần T chở mình lên nơi cao nhất thành phố,chỉ để ngắm nhìn toàn cảnh thành phố về đêm..Khoảnh khắc đó mình đã nghĩ,T là người đàn ông bấy lâu mình mong chờ,mình tìm kiếm.Nhưng rồi mọi hi vọng sụp đổ,khi biết sự thật T đã thương một người con gái khác.D từng nói với mình rằng:"Đừng trông chờ vào bất kì thứ tình cảm nào,điều đó chỉ khiến bản thân bế tắc,người có khả năng yêu được T phải là người đủ sức làm T đau".Mình lúc đó cứ cười,mà lòng thì rầu rũ rượi.Tình nào cũng thật trái ngang.


p/s:Đến một ngày nào đó khi đọc lại những dòng này,bạn sẽ thấy nó ngớ ngẩn biết chừng nào.Mình đang viết về những điều hết sức nhỏ nhặt.





1 nhận xét:

  1. Đến một ngày nào đó, đọc lại những dòng này và biết ơn nó, vì nhớ trải qua những cảm xúc này mà bản thân trưởng thành và mạnh mẽ hơn.
    Chị vẫn luôn dõi theo em, em gái ạ! Mạnh khỏe nhé!

    Trả lờiXóa