Khi tôi viết dòng này,bên ngoài ô cửa,bầu trời là những khoảng không xám xịt.Mưa vẫn rơi.Không ngừng....
Tôi từ bỏ blog,chỉ vì không muốn viết nữa,nhưng thỉnh thoảng vẫn về,và vẫn viết.Vẫn tự ru ngủ sự cô độc của bản thân trong những đêm dài khó ngủ.Đêm lúc nào cũng dài,đủ để nuốt chửng con người vào tận cùng nghiệt ngã.Điều đó không đáng sợ bằng việc nhắm mắt lại,trong lòng bạn hiện ra một khoảng trống rõ to,trắng toác,rộng và dài thênh thang.Đến nỗi bạn không thấy mình nữa,bạn ra sức chạy,nhưng k thể thoát.Và bạn hoang mang,bạn sợ hãi.Và rốt cuộc thì bạn phải đối diện với nó hằng đêm..
Cũng không ngạc nhiên nhiều khi D hủy kết bạn với tôi.Vì cho dù là tôi hay D,thì mối quan hệ ấy cũng đứt gãy rồi.Tôi nhường sự kết thúc ấy,cho D.Đã có lúc tôi hi vọng D là chàng trai mà số phận sắp đặt xuất hiện bên đời mình.Lắng nghe và an ủi.Vỗ về những bất an trong lòng,nhưng cuối cùng D cũng rời đi,như việc một sớm mai thức dậy,bạn sẽ không biết mình mất những gì.Và tôi mất D-người từng làm thùng rác di động cho tôi mỗi khi tôi mệt mỏi,người tặng tôi món quà sinh nhật sớm ,là người mà trong mắt tôi,lúc nào cũng là người sáng suốt và lý trí nhất mỗi khi đưa ra quyết định gì.Phải,tôi thừa nhận mình yếu đuối và đớn hèn.D bảo tôi chưa bao giờ chịu đối diện với sự thật,rằng tôi chỉ toàn chạy trốn thôi.Tôi đã nổi giận và phân trần với D rằng không phải lúc nào tôi cũng chạy trốn,cũng có lúc tôi đối diện với nó,nhưng D chỉ tin vào quan điểm lẫn những gì D nhìn thấy.Mà chưa bảo giờ quan tâm đến cảm giác của tôi,D chưa bao giờ hỏi tôi một câu :" Em ổn không?".Tôi không mong chờ,cũng không hi vọng,nhưng từ trong sâu thẳm đáy lòng,tôi muốn có một nơi để bấu víu,để mạnh mẽ,để vui,để thấy rằng mình vẫn đang thở.Nhưng D chưa bao giờ hỏi tôi câu ấy,dù chỉ một lần.Thành phố rộng lớn là vậy,nhưng mỗi lần phóng xe trên đường,lướt qua hàng vạn khuôn mặt người,tôi vẫn thấy mình bé nhỏ và thừa thãi lắm.Nhất là khi đi lạc giữa đám đông trên đường,lúc đó,tôi đã hi vọng sẽ có người nắm lấy tay mình,kéo mình ra khỏi đám đông hỗn loạn ấy.Nhưng mà hi vọng đôi lúc chỉ là chuyện viễn vông thôi.Mùa Đông bao giờ cũng dài.Bởi có những nỗi buồn chẳng thể gọi thành tên nữa!
"Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ
Dài tay em mấy thuở mấy xanh xao"
(Diễm xưa-TCS)
Ngồi đây nghe Khánh Ly hát Diễm Xưa mà trong lòng hiu hắt bóng ngày tàn.Ừ thì mưa muôn đời vẫn vậy,vẫn khiến lòng người có chút chênh vênh.Đời thì chật chội,mà lòng người bất định mênh mang.Có những thứ trên cuộc đời này không thuộc về chúng ta,vậy hà cớ gì chúng ta phải tốn công nắm níu cho xước tay,xước lòng,xước cả cơn mơ.
p/s:Có những ngày,hơi thở cũng trở nên nóng rẫy,vậy là bỏ đi!
Mây
19.1.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét