Chưa bao giờ thấy lòng lại xót xa như vậy,chỉ là hôm nay Dì nhắn tin sang bảo tìm giúp gì tờ giấy khai sinh cũ,tôi đã tìm,và tìm không ra.Cho đến khi mẹ lục lọi hết tất cả các ngăn kéo,bìa đựng hồ sơ cũ,mới tìm thấy.Lúc cầm tờ giấy trên tay,mà lòng không khỏi xót xa,nước mắt cứ lăn dài trên má.Lòng tự hỏi tại sao cuộc đời sinh ra con người,rồi đặt cho họ những cái tên khác nhau,đồng thời ban phát cho họ mỗi số phận khác nhau,quăng quật họ đến rách nát rồi bảo họ hãy sống đi,đấu tranh đi,tồn tại đi.Người ta đau chết đi được vẫn cố gắng sống,cố gắng thở,cố gắng cười nói đến phát chán bản thân,để rồi sau đó luôn là những hoang mang,trống trải.Chạy đi đâu cũng thấy nứt toác từng khoảng trời.Người ta hoang mang,người ta sợ hãi,người ta ngồi thu lu một xó trong những góc tối cuộc đời,rồi người ta cứ loay hoay mãi trong cái vòng lẩn quẩn không có lối thoát.Dì từng nói một câu tôi nghe xong mà đau đến thắt lòng :"Tự tử nhiều lần rồi mà trời không cho chết,nó bắt mình sống".Đó là câu nói mà suốt những năm tháng sau này tôi không bao giờ quên,in hằn trong tâm trí tôi-như một vết cắt.Tôi gọi tên nó là "tài sản vô giá".Tôi cất giấu tài sản đó vào một nơi sâu nhất lòng mình.Và khóa chặt!
Hôm nay,thành phố nổi gió.Gió to,căn gác nhỏ gió lùa vào từng đợt se sắt,lùa cả vào lòng đứa con gái bé nhỏ.Trong kí ức thời thơ bé,dì như một người chị,người bạn,và cũng là người tôi yêu thương nhất.Hồi đó học thủ công,mà tôi lại vụng về trong việc xé dán,tô màu,vẽ vời,thì Dì luôn là người làm giúp tôi những công việc đó.Nó đối với tôi là môn học chán ghét nhất.Rồi có lần tết trung thu,dì cùng mọi người trong xóm làm lồng đèn bằng giấy hình ngôi sao cho chị em chúng tôi,hồi ấy làm gì có đèn trung thu nhiều hình dáng,chạy bằng pin như bây giờ,thời đó có được một chiếc đèn ông sao là mừng lắm rồi,có đứa ko có nhìn đứa khác mà thèm thuồng,tiếc nuối lắm nhưng đành ngậm ngùi đứng nhìn.
Ngày tháng cứ trôi qua trong êm đềm như thế,cho đến một ngày,Dì về,không nói gì,chỉ lặng lặng.Đêm đó,dì sinh em bé,cả nhà chẳng ai biết về chuyện Dì mang thai.Một bé trai kháu khỉnh ra đời,tiếc là cuộc đời đã từ chối nó lớn lên,cha nó từ chối giọt máu của mình,Ngoại đã đến nhà cái người đàn ông bội bạc đó,nói chuyện với mẹ anh ta,nhưng cuối cùng người đàn bà đó đã chối bỏ tất cả những gì con trai mình làm,bà ta gạt phăng mọi chuyện.Thẳng thừng chối bỏ tất cả sự thật,đó là một đêm trời mưa tầm tã.Mưa cứ rơi mãi,không ngừng.Ông trời thật biết xót thương lòng người!
Đó là những gì còn sót lại trong kí ức của tôi ...
Cảm giác lúc này thật tồi tệ,nhưng lúc này là lúc tôi có thể nhận thức về thế giới của mình,con người mình,cảm xúc mình-1 cách rõ rệt nhất..Ước gì ngày nào mình cũng khỏe mạnh,có một tâm trí,thần thái tốt thì hay biết mấy.Mình sẽ không sống chung với thuốc nữa,sẽ được tự do bay nhảy như trước.Cố lên tôi ơi!
Mây
22:11p.m
21.1.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét