27/1/15

D..A..R

Đến một ngày,mới nhận ra lòng chẳng còn tha thiết điều gì nữa.Ngay cả bản nhạc cũng tự vỗ về mình.Kí ức trôi tuột qua kẽ tay,buông lơi,lặng lẽ.Phải đi đến bao nhiêu lần mới hết mùa Đông?

Hôm qua nghe radio cả tối,cho đến tận bây giờ,khi ngồi gõ những dòng nhảm nhí ntn,trong đầu vẫn cứ ngân vang câu "Cuộc đời là một vòng tròn khép kín".Lặp đi,lặp lại.Liên hồi.Chỉ có vậy.

Đêm.Và những sợi đèn vàng,ở một góc nào đó của thành phố,vẫn có những con người bé nhỏ đến đáng thương,là những cuộc mưu sinh đầy nhọc nhằn,là sự rời bỏ của một người khỏi thế gian.Mùa Đông,nỗi buồn vẫn dài ra thườn thượt.Như là chạm đáy chơi vơi.Mình không còn nhìn thấy mình nữa.Vậy là bỏ đi...

Cuộc đời con người có những sự kiên trì rất nực cười,nhưng kể cả rõ ràng chúng ta biết điều đó rất ấu trĩ,cũng vân khăng khăng giữ vẻ cố chấp đáng thương đó.Có đáng thương không?Có đáng thương không?
Tôi không muốn tự viết về những con người đã cũ, k muốn nhắc đến những cuộc đời k có niềm vui,không muốn nhắc đến nỗi đau,càng k muốn nói về mình nữa,tôi đã cũ trong tôi-rất nhiều rồi!

27.11.15


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét