17/10/15

D.A.R

ĐN, ngày...tháng...năm...

Tháng Mười. Tóc dài, lại toan cắt, kì thực cắt biết bao lần rồi, tóc lại càng dài và dài. Như nỗi buồn bất tận. Có những điều vĩnh viễn chẳng bao giờ trở lại nữa, như là một sáng mai nào đó, thức dậy, lòng người không còn khái niệm vui hay buồn nữa, mặc kệ tất thảy mọi thứ rộn rã xung quanh. Chúng ta trôi qua thời gian bằng những mặc định không tên ngút ngàn ngày.

L gọi tôi là thùng rác di động của nó, tôi xem nó là cuốn nhật kí tự động đóng lại của tôi. Chúng tôi chưa bao giờ đi chơi cùng nhau, nói chuyện, kể lể với nhau những chuyện vụn vặt, lẻ tẻ thường ngày, chưa từng hỏi ngày hôm nay của nhau ra sao, chỉ là khi tôi đang bị cơn đau hành hạ giữa đêm, tin nhắn từ nó hiện ra, như một vì sao đêm cứu rỗi tôi khỏi đau đớn, chúng tôi ủi an tâm hồn nhau giữa đêm. Nỗi đau của một con người thực sự lớn, nó đẩy con người ta ra xa nhau, khiến những con đường đi cũng trở nên khác nhau, chỉ dừng lại ở điểm chung, rằng nỗi đau là một thực thể, một loại xúc cảm con người phải trải qua từ lúc sinh ra cho đến khi già đi và trở về với cát bụi.

Tôi không còn trồng cây . Không còn rơi nước mắt trước những điều bình yên , không còn đạp xe lòng vòng quanh phố mỗi tối, không còn đi những con đường dẫn về những ngõ cụt , thôi chất vấn bản thân bằng hàng vạn, ngàn những câu hỏi không có hồi kết .Và không còn nhìn thấy bản thân mình nữa. Ở tại thời điểm đó, có rất nhiều điều đã chết đi- mãi mãi.


Mùa hè năm mười tám tuổi, có một tôi đã chẳng thể sống lại nữa!

Mùa hè năm mười tám tuổi, thế giới không còn âm thanh nào ngoài những mảng màu trắng bong tróc của thời gian.


p.s: Những phong thư của chị lại an ủi tôi thật nhiều vào một ngày trời âm u và nhiều gió, giống như chàng trai trong bộ phim SWPT mang chứng bệnh sợ hãi ám ảnh mưa suốt thời ấu thơ cho đến khi trưởng thành. Vẫn là những bộ phim khiến tim mình tan chảy.

17.10.15





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét