18/10/15

D.A.R

ĐN, ngày...tháng...năm...

Những ngày tháng Mười thật dài, lửng lơ giữa nhớ - quên về một hình bóng đã xa. Thảng hoặc trong giấc mơ đêm, hình ảnh người lại hiện về, vẫn là những lần giật mình giữa đêm, choáng váng, tỉnh giấc, mới nhận ra rằng đó chỉ là mơ thôi, nhưng không tránh khỏi vài lần giật thót tim chỉ vì hình ảnh ấy cứ lặp đi lặp lại, như một thước phim quay chậm. Nhói đau.

T bảo tôi khỏe, ngày nào cũng hoạt động hết công suất, trừ bệnh ra không nói. Tôi cười trừ, nếu không làm việc thì phải làm gì để lấp đầy những khoảng trống trong lòng, thay vì cứ phải cười, nói , xã giao với những mặt người đang hiện hữu xung quanh dù lòng trống hoắc hơ, và cái việc đối diện với nó cũng thật đáng sợ. Và nếu có mệt mỏi, hay đau đớn, thậm chí muốn bỏ cuộc, thì cũng phải gồng gánh mọi thứ để bước đi, tự nhủ với bản thân rằng không được phép bỏ cuộc, rằng gắng lên tý nữa, rồi sẽ ổn cả thôi, cứ như thế chúng ta vẫn tồn tại và yên ổn qua tháng ngày. Sẽ chẳng ai rãnh rỗi muốn nghe bạn nói rằng bạn mệt, bạn muốn bỏ cuộc, rằng bạn đớn hèn và yếu đuối đến mức bi quan muốn chạy trốn, thay vì than vãn, người ta chọn cách lặng câm. Trịnh từng viết " Đến một độ tuổi nào đó , người ta chẳng thể làm gì khác hơn ngoài sự im lặng, buồn bã cũng im lặng, hân hoan cũng im lặng. Thi thoảng , chỉ muốn ngồi ở một quán quen, thấy khổ hạnh nào rồi cũng nhẹ nhàng như mây trời. Cuộc đời cứ thế mà biên niên cô đơn". Người ta đi những ngày dài, chợt chỉ muốn dừng lại, nhìn thôi, không nói, mặc kệ cho đớn đau thi nhau lên tiếng.

Những ngày dài thật dài, không hiểu sao nhìn đâu cũng thấy đứa trẻ năm sáu tuổi, một mình đối diện với sự xa lạ, lạc lõng của thế giới, nhìn mặt người trắng toát tựa mây trôi. Đứa trẻ lớn lên với sự cô lẻ trong tâm tưởng, cho đến khi những người mà nó từng coi trọng và thương yêu  rạch một đường ngang dọc vào tâm hồn non trẻ, đến khi lớn lên, trở thành một cô gái, vết thương năm nào cứ trở trời lại buốt đau. Người ta ve vuốt nó,có ích gì khi mọi thứ đã tan hoang cả rồi, có những điều tốt hơn chỉ nên có trong mơ, cổ tích sẽ trở thành hiện thực, người ta sẽ thôi dày vò nhau bằng chính nỗi đau của mình, thay vì trút bỏ, người ta hằn học với nó, cáu bẩn với những người xung quanh.

Nỗi đau ít khi dày vò tôi, chỉ là tôi hay tự dày vò mình, cũng tàn nhẫn như cái cách tôi buộc mình quên ai đó.


Tôi mệt rồi, chỉ muốn ngủ một giấc thôi.

18.10.15

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét