23/10/15

D.A.R

ĐN, ngày...tháng...năm...

R về. Có vẻ cao ráo, mập mạp hơn trước, khác xa với hình dáng gầy gò trong trí nhớ non nớt của tôi, R hiền, ngày nhỏ thường bị  đám bạn bắt nạt mà không hề chống cự, R không nói gì chỉ lặng lẽ làm theo.Người khác nhìn vào bảo cậu ta ngốc ngếch, riêng tôi thì thấy R nhu nhược. Lớn lên một chút R bỏ học đi theo đám thanh niên hư hỏng trong xóm,cộng thêm gia đình thiếu sự quan tâm. Lúc đó lòng tôi hẫng nhịp. Chơi với. Mùa Đông năm mười tuổi, gió thổi ràn ràn trên mái phố, cái lạnh như cắt da cắt thịt, R đã đứng hàng giờ đồng hồ trước nhà tôi với cuốn vở bài tập Toán trên tay. R cứ đứng lặng im như thế trong cái lạnh giá của mùa Đông. Tôi vẫn không hề biết, đến khi dì là người đã phát hiện ra R ẩn đằng sau cánh cửa.Lúc ấy R run cầm cập, co ro trong chiếc áo mỏng tang, đôi chân gầy gõ như sắp khụy ngã. Khoảnh khắc ấy đã ở lại trong ký ức của tôi mãi cho đến sau này, khi mà R làm cái việc khiến người ta có chút bất ngờ lẫn sững sốt. Đối diện với R, hình ảnh cậu bé năm xưa lại hiện về,cậu bé hay bắt nạt tôi, cứ hễ thấy tôi lại nói những điều bâng quơ xởi lởi như kiểu không có gì, chỉ là đùa thôi, đừng quan tâm,đại loại là vậy. Nhìn R như thế, tự nhiên tôi lại nhớ cô bé trong tôi ngày xưa, cô bé vẫn hay gây gỗ những lúc bực dọc, vẫn ngồi chung xe mà mè nheo mỗi khi đi học, rồi còn có lần đổ hết đống bi mà R cầm trên tay và là vật bất ly thân của R. Những lúc viết ra những dòng như thế này, thì tôi đã không còn thấy mình nữa. R không còn là cậu bé năm xưa,khi người ta lớn mọi thứ đều đổi khác, người ta ít nói và trầm lặng hơn,như R bây giờ. Và khoảng cách của chúng tôi lại xa nhau hơn, thật khó để có thể nói chuyện, tỉ tê một cách thoải mái, nhưng dù cho người ta có nói như thế nào, thì trong mắt tôi R vẫn là cậu bé hiền lành, dễ thương và có phần ngờ ngệch.

Mỗi lần nhìn thấy ba R, cái dáng vẻ khắc khổ và đôi mắt nhiều uẩn ức của ông khiến lòng tôi thắt lại, bàn tay của ông dần trở nên đen sạm đi bởi mưa nắng của cuộc đời, khi nhìn ông tôi lại nhớ đến R,nghĩ ngay đến con đường mà R đi, nó hoàn toàn ích kỉ và khiến người khác muốn đấm vào mặt cậu ta. Thậm chí, không còn muốn bận tâm hay làm bất cứ điều gì nữa. Nhưng dù thế nào, tôi vẫn mong R khác đi,theo cách nào đó.

23.10.15

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét