ĐN,ngày...tháng...năm...
Tháng Mười Hai, người trên phố vẫn đi về trong vô vàn xô ngược, cơ thể yếu ớt không còn sức để lên tiếng, con tim cười nhạo bản thân, lý trí thay nhau chống đối kêu la. Nghe rệu rã thở ra những thanh âm phảng phất mùi cô lẻ. Không phải cứ hễ đau buồn thì người ta mới khóc, cũng như không phải chờ cho đến khi người ta hoàn toàn đứng bên lề cuộc sống mới thấy mình lạc lõng và cô độc, cứ nhìn cách người ta làm đau nhau, cách người ta lừa dối nhau, vẽ lên cuộc đời nhau những ký ức dị hợm bằng những thứ sáp màu mà tháng tháng năm năm không cách nào xóa nhòa, lại thấy đời chan chát làm sao, lại muốn gom hết, rồi mang chúng vứt đi, ở một xó xỉnh nào đó, tận cùng. Con người ta có nhiều thứ để mất, mà ai cũng cố giành lấy về phần mình, nỗi chua xót nào hơn? Con người ta có nhiều thứ để xót xa, mà ai cũng thèm khát yêu thương, thành ra cứ ngồi bó gối trong ngõ cụt, có đáng thương không? Ngày tàn, hơi thở cuối cùng cũng bỏ đi, khi mà người ta không còn bất cứ ngôn ngữ nào diễn tả về cảm xúc của mình, tâm trạng mình, ngay cả khi việc thở cũng trở nên khó khăn, thì sự sống có còn có thể không?
Khúc nhạc buồn văng vẳng bên tai, tháng Mười Hai, cái cây trước nhà thay lá, bầy chim dáo dác nhìn nhau ngơ ngác, thèm nghe tiếng chim ri rỉ bên tai như thuở bé, thèm được ngồi trên chiếc xe đạp cũ kĩ của ngoại mỗi chiều, nghe lại tiếng dì quát mắng thân thuộc, ăn những món ăn ngoại nấu, âu cũng đã ủi an và phần nào hạnh phúc , niềm vui đơn giản vậy thôi. Thực ra những điều đơn giản lại là những thứ con người khó có được, xem xong 16 tập của Village, cõi lòng càng tan hoang, khi mà người mẹ chối từ đứa con do chính mình sinh ra, như một sự khinh tởm, đứa trẻ trở thành nỗi ám ảnh lớn nhất trong đời người mẹ, thì tất cả đều trở thành bi kịch của một cuộc đời. Thuở nhỏ, khi nhìn những người xung quanh mình giả tạo nhau, dối lừa nhau, tổn thương nhau, bản thân lúc ấy chỉ muốn biết rằng họ có cảm thấy mệt mỏi không? Có thấy hạnh phúc không? Khi mà cuộc sống đã nhiều mỏi mệt lắm rồi, thì hà cớ gì chúng ta không thể nói với nhau những điều tốt đẹp, an ủi nhau khi gặp khó khăn, và có thể mỉm cười sau nhiều biến cố. Rồi câu hỏi ấy cũng bị bỏ lửng theo thời gian, chỉ còn nỗi xót xa ở lại. Có những bộ phim như an ủi tâm hồn, ngược lại có những phim lấy đi phần nhiều nước mắt lẫn sự xót xa, để lại nhiều ám ảnh khó phai, như một vết hằn. Oán hận, bi ai, xót xa, đau lòng, là những từ có thể nói đến khi nhắc đến bộ phim ấy.
H nói chuyện về V, bảo rằng V nói lời thương với H, tôi bình thản cười. Có những con người trong mắt tôi họ trở thành một diễn viên xuất sắc với vô vàn sắc thái khác nhau, dị hợm trong từng câu chữ, phả ra mùi chua chát. Làm khán giả, cảm giác rất tuyệt, nhưng xem đi xem lại , đâm ra nhàm chán khi diễn viên cứ diễn mãi một vở kịch, khi khán giả đã biết rõ về cái kết, điều đó có còn thú vị? Có chút buồn cho cuộc đời. Haizzz...Có những con người vẫn nên loại khỏi cuộc đời mình thì tốt hơn.
Tuyệt vọng không phải vì bản thân cảm thấy không vui, hay vì gặp chuyện không hay, tuyệt vọng vì biết, con đường mình đi, đơn độc.
Có những ngày nghe xót xa va vào nhau rưng rức..
À ơi, tôi.
4.12.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét