Trên đời, nỗi đau về thể xác là nỗi đau nhẹ nhàng nhất, những ngày cuối năm lạnh lẽo lại về, ký ức đóng băng, thi thoảng trong giấc mơ hằng đêm, hình ảnh về người vẫn hiện về, thời gian như ngưng đọng. Vào thời khắc ấy, có những điều vĩnh viễn ở lại trong tim.Trong tủ lại có thêm đôi giày mới, chỉ cần nhìn thấy nó thôi, lòng lại thấy vui vui. Quần áo bây giờ trở nên rộng hơn trước, mặc vào trông rất buồn cười, bản thân nên buồn hay vui, thực sự cũng không rõ nữa. Giáng sinh sắp đến, hôm nay tự tay gói những món quà, và viết lời chúc lên trên những tấm thiệp be bé, xinh xinh, dành tặng cho những người mình trân quý, phần nào nhận về mình nhiều niềm vui riêng. Con người ta dễ dàng hạnh phúc bởi những điều bé nhỏ, cũng sẽ dễ dàng bị tổn thương bởi chúng, bản thân biết rõ mình nằm trong số ấy, nhưng không thể làm khác đi. Từ nhỏ đã là đứa trẻ như vậy, thì lớn lên cũng sẽ là đứa trẻ như vậy, thôi.
Bản thân không phải là người đi theo đám đông, và càng không phải là người thích chen chân vào đám đông. Nên toàn bị đá sang bên lề. Âu cũng là lẽ thường ( cười).
Dạo này lười hít thở, lười nói chuyện, và lười cả viết, nhưng vào một ngày Đông u buồn thế này, bản thân có chút ủy mị, thê lương. Hôm qua dọn dẹp lại kệ sách, bỗng dưng rơi ra cuốn " Buồn ơi chào mi" được tặng ở Nhã Nam ngay lần đầu khai trương, hình như đã bỏ quên nó lâu rồi, tự dưng hôm nay nhìn thấy nó, cảm xúc ở đâu ùa về, dường như sách cũng biết chọn người, và chọn cả thời điểm để người ta có thể tìm thấy nó. Nhân duyên giữa sách và người cũng từ đó mà ra.
Anh H nhắn tin rủ đi xem phim, bản thân từ chối lần thứ hai. Sang ngày hôm sau anh Th rủ đi cf, từ chối lần thứ n...
Không hiểu sao bản thân xem phim nào thì phim nấy đều buồn bã đến đáng thương, rồi lại xót lòng. Nhìn thấy những bi kịch lẫn sự đỗ vỡ xung quanh, bỗng dưng thấy mất niềm tin vào mọi thứ.
Lúc gõ những dòng này, mùa Đông đang chầm chậm trôi ngoài cửa...
19.12.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét