Cuộc đời này, phần lớn mọi thứ đều là chọn lựa, hoặc cái này, hoặc cái kia, ranh giới của chúng được phân biệt rạch ròi đến thế rồi, phải dũng cảm lên. Hôm trước nhắn tin với L, đột nhiên nhớ về ngày xưa, cái lần đầu gặp nhau từ năm lớp Sáu, sau mười năm đi bên nhau, ngoảnh đi ngoảnh lại đứa nào đứa nấy giờ đã đi những con đường riêng, thi thoảng chạm vào đời nhau bằng vài câu thở than, rấm rức rồi lại bước tiếp. L từng thở dài khi hai đứa ngồi cạnh nhau về việc sống trên đời hai mươi mốt năm, nhưng đến bây giờ câu hỏi mình là ai, mình thuộc về nơi nào, đã phạm biết bao lỗi lầm và khờ dại vẫn không ngừng ám ảnh trong tiềm thức. Khoảnh khắc L nói ra điều đó, ánh mắt nó trầm buồn, nó khiến tôi nhớ đến đôi mắt cậu bé ấy- đôi mắt ẩn chứa vô vàn nỗi buồn đau trên đời, mênh mông và bất tận. Con người ta có nhiều nỗi sợ không tên, và cả những điều ám ảnh, khi người ta không thể đối diện, người ta chọn cách chạy trốn.Ngày dài, hờ hững nằm giữa vệt xước. Chơi vơi.
Phải vượt qua nhiều chướng ngại vật, vẫn không thể đến đích. Có những người không nhắc không phải không nhớ mà vì không biết phải làm gì với tình cảm của mình, nên đành giữ trong lòng . Vẫn còn nhớ lời P nói dạo trước " Cuộc đời còn nhiều thứ phải vượt qua lắm". Phải, trên đời có rất nhiều thứ phải vượt qua, vượt qua thế nào thì còn phụ thuộc vào nhiều thứ, vượt qua rồi thì sẽ bước tiếp, nhưng về cơ bản cái khó vượt qua nhất lại là bản thân mình. Bản thân vốn không thích từ " chấp nhận", bởi nghe nó có vẻ cam chịu và nặng nhọc quá, nhưng rồi lại nó để tự ủi an mình khi đối mặt với hiện thực.
Ngày dài, hờ hững nằm giữa vệt xước. Chơi vơi.
12.12.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét