5/7/16

Ngày...

ĐN , ngày...tháng...năm...

Ngày quạnh quẽ , bầu trời thê lương ủ dột đến thương.

Ngày cho dù có tệ hại mệt mỏi đến mức không muốn hít thở cũng vẫn phải tiếp tục thở.

Ngày có là nắng hay mưa cũng thê lương thế thôi.

Dù có bước trăm ngàn bước , leo mãi , leo mãi cũng không qua nổi cách vách sầu trắng phau. Một tôi méo mó nhếch câu kinh kệ.


Sống , đôi khi là một việc mệt mỏi đến đau lòng.

p/s: Việc tỏa sáng là của bóng đèn, việc của chiếc lá là phải xanh tươi, còn việc của mình , là lấp đầy ngày bằng những nỗi mông mênh.

5.7.16

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét