17/7/16

Thanh xuân dành trọn một người...

ĐN , ngày...tháng...năm...

Cho đến giờ phút này, niềm tin về tình yêu dần tàn lụi , không phải vì tình yêu không đủ tốt , hay không xứng đáng , chỉ vì luôn là kẻ chứng kiến những nỗi bi ai trong đời , cho nên dần dà , tôi không còn nghĩ rằng tình yêu là thứ tình cảm đẹp đẽ nữa , suy cho cùng con người ta rốt cuộc cũng chỉ có thể ở cạnh nhau trong suốt thời gian dài , hoặc đi cạnh nhau như một người bạn , hơn là việc trở thành nửa kia của nhau và đi đến cuối con đường. 

Bạn nói , bạn không ghét hay hận người con trai kia. Chỉ là bạn không hiểu tại sao lại chọn cách im lặng, tại sao lại rời đi trong khi cả hai đều yêu thương nhau. Dù cả hai ở hai đất nước khác nhau , dù chênh lệch múi giờ , dù là đêm Đông ảm đạm hay ngày hè nắng chói bạn vẫn nhớ về họ với một nỗi nhớ dong dài , và mỗi lần như thế , bạn tự mình dằn vặt hoài với một câu hỏi : " Rằng mình đã làm gì sai? ". Có những câu hỏi người ta đến cuối đời vẫn không có câu trả lời. Thay vào đó người ta chọn cách phó mặc , hoặc lặng im. Rồi ngày tháng cũng trôi, ngoảnh đầu nhìn lại , mọi thứ đều trôi xa cả rồi. Người ta buộc phải khác đi.. Tôi đọc được nỗi buồn qua ánh nhìn trũng sâu khi bạn nhìn tôi mỉm cười trong chua xót. Có tiếng gì đó khẽ rơi vụn trong không gian đặc quánh nỗi buồn và sự cô đơn. Tôi nhìn lại mình , chỉ biết thở dài.

Lâu rồi, tôi không động đến câu chữ. Chỉ vì sợ nhìn thấy mình , sợ nghe trái tim mình thổn thức, sợ nỗi bi thương trỗi dậy. Nhưng cuối cùng , nỗi bi thương khác lại đến khi tôi nghe chị kể về chuyện của mình , khi tôi xem So Young. Và khi tôi chứng kiến những câu chuyện cảm động quanh mình , Ngoài đọc sách , người ta có thể sống nhiều cuộc đời qua những câu chuyện kể , những sắc thái cuộc đời lắm khi cũng khiến người ta khóc dở, chết dở. Nhưng trong cái bi thương đâu đó vẫn tồn tại những tình cảm chân thành.


Và như thế , tôi thấy mình như cái cây bị hút hết sinh khí. Không thể lớn lên, còi cọc và bé nhỏ. Như cái cách người ta tự tước đi sự sống của nhau mỗi ngày. Bầu không khí bị vẫn đục bởi bụi bẩn , bởi những tiếng quát tháo , khóc lóc pha lẫn sợ hãi. Người ta chết vì không tìm thấy sự trong lành. 

Tôi vẫn nhớ đến So Young như một sự ám ảnh. Cô gái trong câu chuyện dành trọn tuổi xuân yêu một chàng trai học cùng trường đại học , cùng khoa và cùng ngành. Cứ ngỡ họ sẽ là người cùng cô đi đến cuối con đường , thế nhưng chàng trai đã đưa ra quyết định khác thay vì ở bên cô. Du học thạc sĩ ba năm tại Mỹ. Anh ra đi trong im lặng và câu chuyện tình yêu đẹp như mơ của hai người trở thành bản tình ca dang dở , cô gái chết lặng trong nỗi đau và sự rời đi. Trong khoảng thời gian khó khăn và đầy mỏi mệt ấy , một chàng trai khác từ Mỹ trở về, đó chính là người anh thanh mai trúc mã lớn lên cùng cô thuở nhỏ. Người đã chọn cách lặng im rời bỏ cô khi cô học năm nhất. Thế giới lúc đó trở thành những mảnh vỡ đâm vào trái tim bé nhỏ vốn như ánh nắng mặt trời, cô khóc , suy sụp rất lâu. Rồi cũng đi qua những ngày thê lương như thế. Và anh chính là ngôi sao sáng nhất trong tinh cầu cô độc của cô. Một lần nữa, sự trở về của anh khiến trái tim của cô như được tỉnh giấc. Giấc mơ ngày nào vẫn lấp lánh sắc màu hạnh phúc. Câu chuyện không dừng lại ở đó cho đến một ngày chàng trai tuổi xuân quay về, một lần nữa cô như đứng giữa hai thế giới. Một người là tình yêu thuở nhỏ, còn một người cô đã dành trọn tuổi xuân không hối hận dốc lòng yêu thương. Thế giới xung quanh cô trở nên chao đảo. Trái tim thổn thức những nhịp rất riêng. Dẫu biết những mô tuýp chuyện thế này không ít, nhưng vẫn khiến bản thân xót xa đến mức đau lòng, nhớ đến câu chị nói " Chị học tiếng Anh, nhưng ông trời lại bắt chị giải Toán , em nói chị phải làm sao đây?". Cuộc đời luôn là những biến cố đau lòng , đẩy con người ta vào những ngã rẽ không có lối ra. Tiến thoái lưỡng nan âu cũng là chuyện bi thương của cuộc đời. Tôi không có gì ngoài hai chữ " xót xa".

Chị cũng đã dành tuổi xuân bảy năm trọn vẹn cho một người ở cách xa một vòng trái đất. Cuối cùng chỉ nhận về thương tổn và chết lặng khi đối diện với sự cô độc đến đáng thương. Chị chết lặng trong chính giấc mơ tuổi trẻ của mình về một lời hứa " Sẽ không rời xa". Nghe mà tái tê cõi lòng. Chân tình ở đời vốn đã khó tìm, nay lại dội về những niềm riêng đắn đót như thế thử hỏi liệu có ai dám đem chân tình để đổi chác , mua vui? Tôi nói rối, điều bi thương nhất của con người chính là nhớ về niềm hạnh phúc trong nỗi thống khổ. Nên thôi, sống được ngày nào hay ngày đó, xong khúc nào xong khúc đó, rồi thôi. 

Chúng ta là những đứa trẻ buộc phải lớn lên. 


Yên
17.7.16

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét