31/7/16

D.A.R

ĐN , ngày...tháng...năm...

Đọc cũng đã đọc rồi, xem cũng xem xong rồi. Chẳng có kết thúc nào viên mãn trọn vẹn hơn nữa đâu. Quả thực , ban đầu còn ủng hộ THC , cái đoạn ám ảnh nhất chính là lúc THC ngồi bấm móng chân cho TV, lại còn nói phải giữ chân tay sạch sẽ , chỉnh chu vẻ bề ngoài một chút và nhất là không được để mình bị thương. Cái đoạn khiến mình cảm động rơi nước mắt đều nằm ở đó, rồi TV cũng rơi nước mắt y hệt mình , rồi nói với THC rằng cho dù sau này cả hai không đến được với nhau, dù THC ở bên cạnh một người con gái khác thì THC chỉ được bấm móng chân cho mỗi TV thôi, ngoài ra không được bấm cho ai khác. THC cười hiền đáp lại : " Chúng ta sẽ không chia tay". Từng con chữ, sắc thái biểu cảm mình đều nhớ rõ mồn một . Thường cái gì ấn tượng, con người sẽ nhớ rất lâu. Dù bình thường người ta chẳng bao giờ để ý đến. Thế nhưng kết thúc tuy viên mãn nhưng lòng vẫn thấy nhói đau khi nhìn THC chua xót và đơn độc hối tiếc về người con gái mình yêu suốt 4 năm. THC ơi là THC đến cuối cùng thì anh cũng chả còn gì tay trắng vẫn hoàn trắng tay, Suy cho cùng , cô ấy không chọn anh mà chọn LT thì cũng không có gì phải thắc mắc. Anh là người đàn ông của tuổi xuân cô ấy yêu hết lòng không hối tiếc. Còn LT mới là người cùng cô ấy đi đến cuối con đường , là anh tự tay đánh mất trước chứ không phải cô ấy không cho anh cơ hội. Đau lòng có được gì đâu.

Thế đấy, lúc kết thúc một bộ phim. Tôi đã không còn thấy mình nữa.

Ừ , là xót xa thôi.



Yên
31.1.16

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét