10/8/16

Ngày lịm ngủ

ĐN , ngày...tháng...năm...

Cô là đứa trẻ hai mươi tuổi được hai năm. Yêu tự do.  Với nụ cười tỏa nắng . Cô không muốn ai chen chân vào thế giới của mình , thế nên lang bạt cùng trời cuối đất. Viết là cách duy nhất cô thấy tim mình vẫn đập , thế giới xung quanh ít nhiều vẫn tác động đến sợi dây rung cảm trong con người cô , và viết là cách cô giữ cho mình sự dung thứ với cuộc đời.

Cô là đứa trẻ tồn tại suốt hai mươi hai năm , vẫn không hề biết rằng tình cảm của người này đến một lúc nào đó sẽ trở thành nỗi chơi vơi trong lòng kẻ khác. Người ta không còn mối tương giao nào với nhau nữa , không đi chung một con đường , hiểu thấu lòng nhau. Rồi người ta khác đi.

Cô không rõ rốt cuộc lòng mình đag vui hay buồn , chỉ biết ngày càng rỗng hoác. Xoay qua bên nào cũng thấy xa xôi , đi giữa đám đông lại thấy mình lạc lõng như chú chim non lẻ bầy. Lâu dần cô thấy mình không còn chung ngôn ngữ với thế giới , không thuộc về phía ai và họ cũng không thuộc về cô. Rồi cô cứ đứng đó cho đến khi dòng người đi xa khuất. Chiều lịm dần.

Chưa bao giờ cô dám nhìn thẳng vào mắt đối phương và bảo họ đừng nói chuyện với cô nữa , bởi cô là kẻ ngàn lần không muốn giao tiếp , không muốn nói chuyện, dù là ai, quen hay lạ, xa hay gần , ngôn ngữ đôi khi là cơn bão vô hình nhấn chìm cô dưới đáy hồ khiến cô không đủ sức vực dậy. Cô chỉ muốn lặng câm sống cuộc đời mình , yên nhiên , tự tại. Có những chuyện giản đơn thế đấy nhưng muôn đời con người không làm được. Như thời khắc họ nhận ra mình đáng lẽ phải từ bỏ nhưng lại không thể bỏ. Lý trí và con tim là giống loài phản trắc nhất trên đời.

Chúng ta đang sống vì điều gì?

Có thấy vui không?

Cô thực sự muốn biết.

Ngày lịm dần.

Chơi vơi, chơi vơi...



Yên
10.8.16

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét