Từ cõi chết trở về , trong lòng dấy lên nhiều xúc cảm. Thật khó để diễn đạt thành lời.
Em không rõ rốt cuộc tại sao chúng ta lại gặp nhau, tại sao người lại ở trong thân xác của em, và tại sao số phận người lại bất hạnh như vậy? Em ngỡ mình đang mơ, muôn đời cứ bước đi trong chính giấc mơ của mình , tự huyễn hoặc mình mỗi ngày trôi qua. Màn sương vén lên rồi, chỉ còn em chơ vơ ở lại. Thế giới âm dương chia cắt, người phải quay trở về thế giới người vốn dĩ , thế nhưng em vẫn hoài nuối tiếc một niềm riêng. Rốt cuộc thì cũng có người vì em mà che chở, vì em mà cố gắng, ít ra em còn cứu rỗi được tâm hồn một con người, cho dù thứ hi vọng ấy có mơ hồ và xa xỉ thế nào , chúng ta vẫn đi với nhau một đoạn ngắn, và quan trọng hơn em vẫn còn hít thở mỗi ngày , nhìn thấy bình minh mỗi sáng, mặc những bộ quần áo khác nhau. Người có biết cho đến bây giờ em vẫn còn bối rối và không thể chấp nhận sự thật rằng hóa ra bấy lâu nay người tồn tại trong chính xác thân của em , người bảo vệ, che chở em bởi những tác nhân vô hình khác. Nhưng em vẫn tuyệt nhiên không biết sự có mặt của người . Em thà sống trong giấc mộng đẹp đẽ của mình còn hơn phải đi ra . Những cơn mộng mị từng giết chết em mỗi ngày, em sợ hãi, bơ vơ và ra sức vùng vẫy, nhưng thà cứ như vậy còn hơn tỉnh giấc mộng với cảm giác trống vắng đến nao lòng . Là việc chấp nhận người không ở đây nữa , giấc mộng mùa Hạ đã tan biến cả rồi.
Em không còn là đứa trẻ mười mấy tuổi nữa, nhưng vẫn ủy mị và sướt mướt mỗi khi nghĩ đến việc có ai đó bị vứt bỏ. Sự vứt bỏ suy cho cùng là nỗi bất hạnh lớn nhất đời người. Em ngàn lần không muốn nhìn thấy cuộc đời ai đó rơi vào hoàn cảnh bi thương như thế. Hồi còn nhỏ, em chỉ muốn mình là kẻ hứng trọn niềm đau của đời để lại chứ đừng rơi vao ai khác, càng không thể là người em thương như một phần tay chân , sinh mệnh mình. Con cá chết rồi em đành mang đi chôn, cái cây chết rồi em đau lòng chảy nước mắt, ngay cả con chuột nằm chết lòi cả ruột giữa đường, em đều sợ dẫm phải, cảm giác nằm chỏng chơ chết trên đường đáng sợ và lẻ loi lắm, người người qua đường trong dòng chảy gấp vội hờ hững lướt qua nhau mỗi ngày , người ta không ai để ý đến việc con vật cũng cần được ủi an và chia sẻ, trong khoảnh khắc ấy trong đầu em mường tượng đến sự đau đớn về thể xác, và vì thế em không cho phép mình dẫm phải xác thân của loài sinh vật nào cả. Rồi linh hồn của chúng cũng sẽ siêu thoát nơi chân trời.
Em ngàn lần không muốn người hiểu em, ngay cả khi em là đứa nội tâm vốn chỉ khép lòng, nhưng ngay cả khi người ở trong thân xác em, mà em không hề biết, vậy thì lý do người cất kĩ linh hồn mình và giấu kĩ nơi tận cùng sâu thẳm rốt cuộc để làm gì, em không muốn biết nữa. Em muốn xóa bỏ ký ức , như người xóa bỏ ám ảnh về hồi ức của mình. Nhưng người đâu còn nhớ gì nữa, chỉ có em là nhớ rõ thôi. Càng ngày em càng thấy lạc lõng với thế giới của mình, dù đi đâu làm gì cũng vẫn thế, em phải làm thế nào đây?
Căn duyên kiếp này đã không thành, thì mong kiếp sau sẽ sống một đời yên nhiên hạnh phúc. Chỉ cần có thể gặp gỡ, em đã mãn nguyện lắm rồi, dẫu lòng có buồn hiu hắt.
Chỉ là chơi vơi chút ngày tàn.
Chỉ là chúng ta không còn gặp nhau trong giấc mơ thêm một lần nào nữa!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét