13/8/16

Vì tạm biệt là từ buồn bã...

ĐN , ngày...tháng...năm...

Quán pub cuối tuần vắng khách. Lúc chúng tôi đến trong quán chỉ có vài vị khách , khi rời đi thì số khách tăng lên được vài người , nhìn chung không đông như mọi hôm. Tôi với chị ngồi tám rôm rả, bỗng người đàn ông ngoại quốc với khuôn mặt buồn bã tiến đến , trông bộ dạng có vẻ mỏi mệt. Chúng tôi định bụng sẽ bắt chuyện , nhưng nhìn thần sắc của người đàn ông , chúng tôi từ bỏ ý định đó. Người đàn ông thi thoảng vẫn nhìn về phía chúng tôi , mắt liên tục đảo qua đảo lại. Rồi dừng ở một vị trí nào đó.

Tôi nói với chị tôi thích con đường này, kể cả không khí nơi đây , có thể ngồi ở đây cảm nhận nhịp sống chậm rãi của cuộc sống , con đường , con người và những ngôi nhà , hàng quán, kể cả những khách sạn cao tầng nhuốm màu cô đơn và buồn bã. Và quan trọng có thể hít thở bầu không khí trong lành không bị vẫn đục bởi những yếu tố ngoại lai khác. Có như thế mới nhận thức rằng bản thân vẫn còn thở. Sự sống trôi qua mỗi ngày đôi khi khiến con người mặc nhiên vô cảm , như cái cách nghe đi nghe lại một bản nhạc đến cũ mèm bỗng nhận ra mình không còn xúc cảm gì với nó nữa , rồi mình lại tự vấn bản thân mình theo cách mình vốn nghĩ. Nhưng tất cả đều chỉ là huyễn hoặc thôi. Làm gì có sự tồn tại cụ thể nào về ý nghĩa của bản chất. Thế đây, chúng ta vẫn vô tình đẩy bản thân vào những tình huống khó , để rồi cứ tự vấn mình hoài một câu hỏi , và không thoát ra được. Buồn cười!

Những buổi tối cuối tuần tẻ nhạt trôi qua. Cứ như thế tôi không còn ý niệm thiết tha về một bầu trời sẽ nhuốm màu khác. Thứ màu sắc ám ảnh con người cả trong mơ , nhắm mắt mở mắt. Tôi lại thấy cô bé sáu tuổi năm đó , ánh mắt cô đơn và chứa đầy sự thơ ngây , tôi lại thả mình trôi theo bản nhạc đang phát " Người của Hồi Ức". Tôi thích viết hoa chữ " Hồi Ức", như một sự trân quý riêng dành. Cuộc đời con người vốn chứa đựng nhiều hồi ức , về tuổi thơ , gia đình, bạn bè , tri kỉ hoặc về một người đặc biệt nào đó. Hồi ức giúp người ta sống tốt , để nhớ về mỗi khi lòng rỗng hoác. Người ta lúc đó giống như những viên đá cứ thế trôi đi trong một dòng nước vốn không có điểm dừng. Những bụi bặm đời thường cũng được rửa trôi.

Tôi bắt đầu thấy ý nghĩ của mình không còn sâu nữa , hoặc có thể do bản thân vốn không muốn nghĩ nhiều, hoặc do nỗi sợ hãi vô hình nhấn chìm khiến bản thân không còn thiết tha nhiều nữa. Cũng có khi tôi không muốn làm một kẻ nhạy cảm và đa suy nữa. Đứa trẻ năm đó mãi không thể lớn lên được nữa. Nó đã chết rồi.

Tạm biệt. Luôn là một từ buồn bã.

Tạm biệt. Có thể là một sự kết thúc.

Chúng ta rồi sẽ tạm biệt để sống tốt cuộc đời mình.

Tạm biệt đứa trẻ năm hai mươi tuổi.


Yên
13.8.16

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét