Đà Thành mấy hôm nay như là Sài Gòn thứ hai.Đi ngoài đường,trời đang bình thường,bỗng dưng mưa ở đâu đổ ào xuống,mưa như trút nước.Một hồi rồi tạnh,rồi lại mưa.Riết chặp mình đâm ra cáu gắt với kiểu thời tiết như thế này.Mưa hoài,ủ rũ ghê lắm.Con phố nhỏ ướt mèm trong màn mưa trắng xóa,quán hũ tiếu ven đường thưa thớt bóng người,mình cứ nhìn trân trân vào cột đèn,mà đếm từng giọt mưa.Như tính toán với đêm,mà có khi lời lãi đều thuộc về đêm tất.
Mình dạo này chả muốn nói chuyện hay gặp gỡ ai.Tự dưng thấy mọi khuôn mặt người đều trắng toát,vô hồn,nhợt nhạt.Người với người bỗng thấy xa xôi quá.Mình biết mà,tình cảm mình dành cho cái con người ấy chỉ là sự thương hại,là đồng cảm,nên thôi mình chọn cách từ chối tình càm ấy.Chỉ là mình thấy xót khi nghe H bảo:"Cuộc đời anh là một chuỗi những sự lựa chọn và phấn đấu".Mình lúc đó rất muốn hỏi H,liệu có thể thay đổi được không?Nhưng r mình đã ko dám hỏi câu ấy.Mình thật tàn nhẫn.Xin lỗi H.Mình chỉ có thể làm như vậy thôi.Rồi sau này H sẽ hiểu.
Sài Gòn mấy hôm nay cũng đỏng đảnh lắm, có chút gì đó khá bộn bề trong lòng c lúc này. Ko phải là buồn, mà chắc bởi vì cảm giác ko thể làm gì hơn để giúp một người tốt hơn.
Trả lờiXóaEm vẫn loay hoay trong những cảm xúc thế này mãi, c chỉ ước ai cũng biết điều khiển cảm xúc của mình thì tốt. Ôm em một cái nhé cô bé!
Chắc c thất vọng về e lắm.Khi mà em cứ loay hoay mãi với những cảm xúc như thế này.
Xóa