ĐN, ngày...tháng...năm...
Giấc mơ của tôi thường chứa đựng rất nhiều người, đàn ông, đàn bà và cả trẻ nhỏ. Những giấc mơ nhiều ám ảnh vẫn diễn ra mỗi đêm, có thể nói trong suốt ba năm qua, đầu óc tôi luôn mụ mị bởi những giấc mơ đầy mệt mỏi kéo dài, không có đêm nào tôi ngủ tròn giấc theo cách yên bình mà một con người bình thường vốn dĩ như thế, có nhiều ngày tôi bước đi trong tư thế chân không chạm đất. Tôi không kêu la, không than vãn, không nói chuyện, tôi chọn cách lặng câm đi qua nó như cách đối diện với nỗi sợ hãi , chúng ta chỉ có thể thoát ra nỗi ám ảnh riêng bằng cách đối diện với nó. Và vì chúng ta chẳng thể làm mọi thứ khác đi.
Có rất nhiều người bảo tôi khó hiểu, tôi không buồn trả lời, con người là khối tổng thể phức tạp, cơ bản bản thân chúng ta lắm khi cũng không hiểu nổi mình, thì người khác lấy lý do gì để hiểu chúng ta, nên là tốt nhất đừng cố hiểu hết một người, bạn chỉ nhận về sự thương tổn cho bạn mà thôi.
H hát tặng tôi, viết những dòng tâm sự gửi đến tôi trong một ngày nắng trong mưa, H bảo ngoài gia đình thì tôi là người quan tâm đến H, tôi cười trừ, đôi khi tôi không hiểu nỗi mình, vì rằng đã hai năm trôi qua chúng tôi không liên lạc với nhau, tôi cắt đứt tất cả mọi thứ liên quan đến H, ngay cả khi đối diện với H, ngôn từ trong tôi cũng bỏ tôi đi mất, chỉ còn sự trơ khất trống rỗng trả lời, tôi đã không biết phải nói gì khi gặp H, tôi bỏ về, tôi bắt đầu chạy trốn chính tôi khi nhìn thấy một phần con người mình trong H, chỉ là đôi lúc tôi hiểu được cảm giác của H, bèn nhắn tin hỏi H đang ở đâu, rồi H bảo H đang ở HN, H là kẻ lữ hành đơn độc trong chính hành trình của mình, chuyến đi ấy chỉ có mưa, nắng, cây, cỏ làm bạn, không có những ồn ào, thị phi của cuộc sống ngoài kia, chỉ có nước mắt chan hòa niềm vui, ước mơ được đi và đến tận cùng của tuổi trẻ. Tôi cười nhạo chính mình bởi H là kẻ hạnh phúc hơn cả tôi, rằng tôi thấy bản thân bất lực và tệ hại đến mức nào khi không thể bỏ hết tất cả mà đi như H. Và rằng tôi cũng là người phản đối chuyến hành trình ấy.
Có những ngày mà mưa hay nắng thì cũng buồn đến thế thôi!
1.11.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét