ĐN, ngày...tháng...năm...
Hôm qua là một ngày dài, tỉnh dậy đã thấy hàng đống các loại dây ngoằn ngèo gắn lên người, không phải lần đầu trong đời thấy mình như vậy, chỉ là lúc ấy tự nhủ đau đớn nào rồi cũng sẽ qua, nỗi đau thể xác có là gì, khi mà có rất nhiều cuộc đời cũng đã trải qua như thế, rồi có chút tủi thân, nước mắt rơi tự do, trong im lặng. Cả người rã rời, đầu óc choáng váng, mấy ngày rồi chỉ ăn toàn cháo loãng, không ăn được gì ngoài thứ nước trăng trắng ấy, thèm ăn nhiều món, nhưng với tình trạng bây giờ e là khó. Bác sĩ mắng sao không lo giữ sức khỏe, đến khi cơ thể kêu la kiệt quệ mới nhập viện trong tình trạng xuất huyết dạ dày, nghe đâu còn có viêm xướt gì trong đó, không biết người ta đã làm gì với cơ thể mình, chỉ biết sau cái lần tiêm thuốc ngủ thì bản thân thiếp đi, không còn biết mọi thứ xung quanh như thế nào nữa, tỉnh dậy đã thấy mình nằm ở phòng hồi sức, cánh tay đau không thể nhấc, nhìn xuống là một mớ dây kèm theo ống kim đâm vào người. Nhớ lại dạo trước, chị y tá từng nói, trên đời thứ gì nhọn, sắt đâm vào người đều đau, cái đó ai cũng biết, duy chỉ không muốn biết, vậy thôi. Ừ, sự thật là vậy.
Bệnh viện là nơi rèn luyện nỗi sợ hãi và kiên trì của con người từ yếu đuối trở nên rắn rỏi!
À ơi, ngoan..ngoan nào, rồi sẽ ổn cả thôi.
1.12.15
Chóng khỏe Mây nhé. M cũng rất sợ bệnh viện.
Trả lờiXóaỪ, M cảm ơn M. M vẫn ổn chứ?
Xóa