ĐN, ngày...tháng...năm...
Khi đang viết,nước mắt bỗng rơi nhòe hết cả trang giấy. Khi người ta tuyệt vọng, người ta thường bấu víu về những điều đẹp xinh mà người ta từng có, để tựa vào. Và ủi an hiện thực khắc nghiệt đamg diễn ra. Năm mười lăm tuổi, trong con mắt mọi người, người đàn ông ấy là một kẻ chẳng ra gì, rách nát và xấu xa, tàn phế và nóng nảy, thì trong con mắt của tôi, người vẫn là một con người. Phải, người là một con người, tôi gọi người là " Bác N". Người sinh ra giữa chiến tranh, cái thời tàn khốc đấu tranh bảo vệ tổ quốc, lằn ranh giữa sự sống chết hóa ra mỏng manh, thì người vẫn là người can trường, anh dũng chiến đấu. Ngày trở về người không còn lành lặn như xưa, cơ thể người bắt đầu lên tiếng, người không còn vẹn nguyên như người vốn sinh ra. Chiến tranh đã cướp đi đôi chân trên cơ thể đầy sẹo, da người trở nên đen đủi và xấu xí. Mọi người đều xa lánh và hắt hủi người. Và tôi cũng là đứa sợ người nhất. Mùa Hè năm đó, người là người đã gắp mảnh thủy tinh đâm vào chân tôi đến đau nhói,máu tung tóe chảy. Vì là một đứa trẻ đau nên khóc, người đã an ủi và dỗ dành tôi, người bảo rằng không sao đâu con, rồi sẽ ổn thôi mà, đừng sợ. Người lấy bông băng, sức thuốc cho tôi. Và tôi đã nín sau cái lần đó,từ đó trở đi hình ảnh về người trong tôi không còn là sợ hãi. Người như là cha, người thầy. Là tấm gương sáng mỗi khi thấy tâm hồn mình rệu rã. Một năm sau, người ra đi,bỏ lại cô bơ vơ trên thế giới rộng lớn này. Tôi đã chẳng thể tin vào mắt mình sự thực nghiệt ngã ấy. Tôi đứng trước bàn thờ người mà chết lặng. Đời người vô thường quá chăng? tôi đã chẳng thể khóc, kí ức về người chỉ gói gọn trong tuổi thơ năm mười lăm tuổi, và đoạn đời sau này về người đã không thể vẽ nên. Người làm tôi nghĩ đến cha,cha không bao giờ an ủi tôi những khi tôi vấp ngã, không an ủi tôi mỗi khi tôi đau. Người đã làm cái công việc mà vốn dĩ một người cha phải làm, cho đến giờ phút này, tôi lại muốn hỏi người, ở nơi đất đá tối tăm, lạnh lẽo người có thấy mệt không? Có thấy ủi an không? Có thấy cô quạnh không? Con vẫn cầu nguyện cho người mỗi ngày.Ký ức về người khi đã là đứa trẻ hai mốt, vẫn vẹn nguyên. Người vẫn là cha trong tư tưởng, người là người đàn ông ấm áp với con. Dù cho đôi tay người cho chai sạn và xù xì đến mấy, cơ thể người không khỏe manh như xưa, thì với con người vẫn luôn là người con quí.
Con là đứa con gái lớn lên với vô vàn những nỗi bất an lẫn sợ hãi trong tim. Giá như con có thể khóc thật to, thậm chí hét lớn với những người làm con đau,thì hay biết mấy. Nhưng có những thứ con phải học đối đầu với nó một cách thật bình thản, mười hai tuổi con học cách chịu đau, chịu nhẫn nhịn , chịu mệt, chịu buồn. Con phải tự mình học cách chịu đựng tất thảy những thứ ấy mà không muốn kẻ khác phải thấu hiểu hoặc đồng cảm. Con đã luôn che giấu tất cả mọi nghĩ suy lẫn cảm xúc của lòng mình, con đã không cho phép mình yếu đuối.Con tự đưa ra cho mình hàng vạn lý do để cố gắng, vả rồi những mục tiêu khiến con trở thành con người lý trí và rắn rỏi, nhưng con không mạnh mẽ như con tưởng, khi con người ta đạt quá giới hạn của sự chịu đựng. Sẽ buông.Thả trôi mình chìm nổi giữa ngã rẽ cuộc đời. Và con thất bại. Con gục ngã chính trên cái lý trí của mình, trong vô vàn xuôi ngược những vạch trắng đen trên đường. Con bắt đầu thấy mình trôi xa trên đại lộ cô đơn không cột đèn, không tín hiệu.Mảnh đất mà hoa và cỏ chẳng thể đâm chồi, ý chí bắt đầu bỏ con đi, con tim bắt đầu kêu la,gào thét trong đau đớn. Con cứ đứng trước gương và tự hỏi mình rốt cuộc con đang sống để làm gì? Vì mục đích gì? Nhưng rồi con nhìn thấy sự trống rỗng về nhận thức nhìn mình ngạo nghễ như đang khiêu chiến. Bản ngã là thứ mà cả đời con người đi tìm vẫn không ra, chỉ nhận về sự dằn vặt lẫn xót xa. Con xin lỗi người, con không phải là đứa trẻ ngoan! Con cúi đầu nhận lỗi về mình. Đêm đã khuya rồi, mong người an giấc!
Cho một đêm tháng 5!
Con- Hồng Ân.
26.5.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét