Đn, ngày...tháng...năm...
Không hiểu sao P lại cắt tóc ngắn, như thể muốn biến thành một đứa con trai, tôi nhìn thấy cái con người bên trong nó mỗi khi nó muốn minh chứng rằng mình mạnh mẽ, sự thật nó vẫn chỉ là một đứa con gái, mà con gái ai cũng có phút yếu mềm, dù cho là người mạnh mẽ đến đâu, thì cái việc để nước mắt rơi tự do cũng đã là tự nhiên, người ta chẳng có quyền phán xét, à bạn phải thế này hay thế nọ, bạn nên làm cái này thay vì cái kia. Nhưng nó vẫn khiến tôi ngạc nhiên, khi mệt nó không khóc, chỉ giấu nhẹm, giá như nó khóc, tôi lại thấy thỏa mái hơn là việc nó giấu nhẹm những nghĩ suy lẫn xúc cảm của mình. Điều đó càng khiến bản thân nó mệt và tôi thì cũng chẳng vui sướng gì. Có một chút xót xa chạm mặt.
Ba năm trôi qua, mọi thứ trôi vùn vụt, tôi cứ ngỡ mình vẫn đang ở cái ngưỡng 18 tuổi, cái ngưỡng đẹp đẽ nhất đời người, tôi rốt cuộc không biết mình đã làm gì cuộc đời mình,? Tôi của ngày xưa là một tôi tham vọng, lý trí và gai góc, luôn sống vì hoài bão của bản thân, thế nhưng khi đã cộng một vài con số vào đời mình, tôi hoảng hốt nhìn lại. Nhận ra mình chẳng có, cũng chẳng còn gì , ngoài một số thứ vụn vặt lẻ tẻ đạt được ngoài cái mà bản thân đưa ra, và đạt được. Có những thứ chẳng thể nằm trong tầm kiểm soát của bản thân, trong khi thời gian là hữu hạn, lòng người là vô hạn,mọi thứ rồi cũng sẽ khác đi, bằng cách này hay cách khác. Nói đến chuyện khác đi, lại nhớ đến lời Liz nói với T, bản chất T không xấu, nhưng cái xã hội này sẽ làm biến chất con người. Nghe xong câu đó mình lại thở dài, trong đầu lóe lên suy nghĩ con người thật nhỏ bé và đáng thương. Con người chỉ là một hạt bụi nhỏ trong vũ trụ bao la, là một sinh vật trong vòng tuần hoàn khép kín, bản thân lại thấy bất lực trước những biến cải của cuốc sống. Những xoay vần của không gian và thời gian. Liz nói tôi cứ vui vẻ, thoải mái mà sống, tại sao cứ phải đặt ra những luật lệ, nguyên tắc làm gì, khắt khe với bản thân quá chỉ khiến mình mệt mỏi chứ chả ai gây ra. Ừ thì tôi biết như vậy nhưng thật khó để khác đi, những gì nằm trong bản chất đều khó thay đổi.
Đi trong mưa một cách vô thức và mệt mỏi, cũng chẳng thể nghĩ nhiều hơn về mọi điều đang diễn ra, chỉ biết à mình cần phải đi, đi và đi, đí một cách vô định, tự làm đau mình là điều ngu ngốc nhất trần đời. Liz nói mình cái gì cũng biết, cũng thấu, duy chỉ có cố chấp là không bỏ được. Mình im lặng cười trừ, ngôn từ bỗng im bặt.
Đứa bạn thân trong suốt 10 năm nói mình vô tâm, cũng chẳng ngạc nhiên khi nó nói như vậy, ừ thì thôi cứ cho là như vậy, mình không quan tâm chuyện người ta nói gì, như vậy có khi sẽ nhẹ nhàng hơn.
Giữa những ngày tháng năm mệt nhoài , lại nghe chuyện tình đến hồi kết của chị, mình như được an ủi phần nào. Ở đời chẳng tồn tại thứ tình yêu gọi là mãi mãi, duy chỉ có tri kỷ mới tồn tại lâu. Người may mắn sẽ gặp cái người vừa người yêu vừa tri kỷ, và chị là một trong số những người có may mắn đó. Đã đến lúc hạnh phúc mỉm cười với chị sau những tổn thương, nước mắt, đau đớn trôi qua. Mọi thứ xảy ra trong cuộc đời mỗi người đều có nguyên do của nó, chứ đâu phải tự nhiên. Bạn cho đi cái này bạn sẽ nhận về cá khác, có thể dưới mọi hình thức, không nhất thiết phải là thứ ban đầu, và thường nó tồn tại dưới dạng này hoặc dạng khác. Mà cho đi cũng đã nhận về mình phần nhiều hạnh phúc. Vậy nên bằng cách nào bạn cũng đã là người hạnh phúc.
Tôi thừa nhận khi viết những dòng này tôi là một kẻ cố chấp lẫn đáng thương!
18.5.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét