17/5/15

Ngày không có tội phải không anh?

ĐN, ngày...tháng...năm...

Mặt trời dần buông rồi anh
Ánh nắng hiu hắt ngày tàn rồi cũng tắt
Hoàng hôn buông lơi trong từng nhịp thở
Nghe niềm đau rạo rực bên đời...

Có những ngày chỉ muốn chạy thật xa
Như một người hành khất nơi hoang mạc xa vắng
Đôi chân trần đi hoài vẫn mải miết
Tìm hoài những ngón tay quen.

Anh đừng hi vọng rằng tháng Sáu trời không mưa
Bởi tháng Sáu là ngày tương phùng Ngưu Lang gặp Chức Nữ
Mỗi một năm họ chỉ mong đến tháng Sáu
Nước mắt lưng chừng giữa nhớ - thương!

Rồi chúng ta sẽ gặp nhau ở đâu?
Trong lưng chừng ngày đêm bộn bề đầy tất bật
Giữa những ngã tư đèn xanh và đèn đỏ
Em tự hỏi mình
Liệu có ngã rẽ nào cho chúng ta?

p/s: Anh là người đến cuối đời em chỉ muốn xếp vào một góc- trong tim. Để rồi sau nhiều năm trôi qua, những tưởng niệm về người đàn ông đầu tiên của cuộc đời vẫn nằm đó, anh vẫn ở lại vẹn nguyên trong trái tim em dù cho có người này đến hoặc đi xa. Chẳng có tình yêu nào là mãi mãi, chỉ có tri kỷ mới trường tồn vĩnh cửu. Em- một phút giây nào đó trong đời, vẫn mong chúng ta là tri kỷ trong nhau!

17.5.15
An Yên






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét