Tóc em ngắn rồi anh có thấy khôngNgười ta hỏi em vì sao lại cắt chúng
Em lặng im và cúi đầu ngơ ngác
Nghe tàn phai rơi vỡ nhếch môi cười
Giá mà được là người ở bên anh
Những khi anh mệt và muốn nằm ngủ
Những ngày nghe hanh hao và khó nhọc
Em sẽ là người ru ngủ giấc mơ hoang
Em vẫn nghĩ đến anh mỗi buổi sáng mai
Mỗi khi mệt nhoài và mỗi lần bế tắc
Muốn nghe anh ở bên và nói
" Anh vẫn ở đây mà" em đừng lo!
À mà điều đó chắc chỉ có trong mơ
Hoặc là từ một người con trai nào khác
Không phải anh, không phải anh người em yêu một thuở
Em nên cười hay nên khóc đây anh?
Em đã đi hoài nhưng vẫn không tìm thấy lối ra
Chỉ nghe tim đau mà lòng thì rỗng tuếch
Bên tai văng vẳng bài ca quen mà ai đó từng hát
Có những người chỉ nên giữ trong tim chứ không thể giữ trong cuộc sống.
p/s: Em luôn thích những tòa nhà cao đến chọc trời, luôn muốn một lần đứng trên đó, và nhìn xuống dưới. Chỉ là không muốn mình nhỏ bé. Vậy thôi!
An Yên
10.5.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét