2/5/15

D.A.R

ĐN, ngày...tháng..năm...

1. Đọc thơ người đàn ông của chị viết, mình bắt đầu thấy sợ từng con chữ, người đàn ông ấy luôn lặng lẽ, trầm buồn, ngôn từ như trách cứ, một chút tiếc nuối, một chút hoài niệm. Đặc biệt lời thơ còn giàu tính gợi hình, và sâu lắng. Đọc thơ nhiều, tuy nhiên đây là lần đầu tiên mình bị ấn tượng bởi lời thơ từ một người, đúng hơn là từ người đàn ông của chị. Ghê gớm hơn ở cái chỗ chơi chữ, ví dụ như câu này : " Đào phai, đào đỏ, đào hồng/ Em đi lấy chồng anh hết đào hoa/Cuối năm lại muốn về nhà/ Để xem đào ấy ra hoa có nhầm?". Tiếp theo " Anh về qua ngõ Tạm Thương/Dừng chân ở một góc đường nhớ em/Tam Kỳ chỉ một lần quen/Mà thành kỉ niệm hờn ghen một đời/Anh về Hà Nội mưa rơi/"Tạm Thương" rồi cả cuộc đời chia xa."

Chị từng bảo chị sợ nhất thơ của người đàn ông đó, quả là đáng sợ , lời lẽ, ngôn từ sắc bén, đọc xong lòng mình như có ai dùng dao cứa, có chút xót xót, đau đau, máu không chảy nhiều, chắc chỉ âm ỉ. Còn chị có lẽ là nỗi tiếc nuối dong dài, mà cả đời này chị không quên được, nợ một người một lời xin lỗi, thỉnh thoảng lại có cuộc gọi từ bên bờ đại dương vọng về, lòng chị lại xa lắc xa lơ. Ở đời có lắm những chuyện tình khiến người ta mệt nhoài.

2. Đang viết truyện, bỗng dưng lại nhớ một người, rồi lại nghĩ vu vơ, rồi buồn, đầu lại đau, nên chẳng viết được nữa. Thì thôi. Đi ngủ. Hết ngày.

3.5.15




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét