15/2/15

..........

"Chẳng bao giờ My thấy chị khóc nữa. Chị đổi thay.
Đời này có biết bao nhiêu điều tưởng là bé nhỏ mà bị bỏ qua, để rồi người ta vĩnh viễn không bao giờ níu lại được ?
Tầng thứ 17, ngày mai, mọi thứ sẽ khác đi, hoặc là mở ra những ngày tháng tươi đẹp khác, My hi vọng vậy, hoặc chỉ đơn giản là khép lại những buồn đau đằng đẵng của họ. My từng gặp chồng sắp cưới của chị vài lần, anh ta lớn tuổi, vững chãi và chân thành. Anh yêu chị nhiều, nhưng chị thì không. Có điều, chị từng nói, anh sẽ là nơi vững chắc nhất dành cho chị, là nơi chẳng còn bão tố nào có thể chạm tới chị, chị sẽ trân trọng những ngày về sau với anh đến hết cuộc đời này, dù là ở một đất nước xa lạ dường nào đi nữa."
(Hoa Dại)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét