26/2/15

D.A.R

ĐN,ngày...tháng...năm...

Bản "Love in April Snow" lại cất lên khi tôi vào Tumblr của chị,bản nhạc ru ngủ tôi hằng đêm,trong từng nhịp thở.Vỗ về những sự đơn độc lẫn bất an.Tôi đã có những ngày không còn muốn tỉnh dậy nữa,đơn độc là thứ cảm giác đáng sợ nhất trong đời,nó khiến người ta chìm nghỉm trong đó,mặc dù có cố ngoi lên thì chúng ta vẫn chìm.Người ta sắp chết đuối,người ta bỗng nhìn thấy một cái phao,và người ra vớ lấy nó.Tôi đã gần như chết đuối,nếu không nhờ cái phao.Đời thật nực cười,đời thật trái ngang.Đời nhiều lắm những mỏi mệt.

Ngày xưa,mình là đứa vốn yêu quí sự cô đơn,đến nỗi bất kì ai đến bên mình,mình đều đá phăng họ ra khỏi cuộc đời mình,nhưng đến tận bay giờ mình lại ghét cô đơn,dần dà sự cô đơn chuyển thành cô độc.Là khi mình chẳng thuộc về ai,chẳng thuộc về đâu,chẳng thuộc về thế giới nào.Con đường mình đi cũng trở nên đơn độc,đi ăn một mình,đi nhà sách một mình,tự hát cho mình nghe,lúc mệt lại muốn nghe ai đó gọi tên,bấm số gọi cho ai đó để nghe giọng nói của đầu dây bên kia.Nhưng rồi,cũng chỉ có mình ngụp lặn trong chính sự đơn độc của bản thân.Một mình.Ai cũng thắc mắc,tại sao mình lại thức khuya đến thế?Mình cười trừ,chỉ đáp:" Mình thích vậy".Dĩ nhiên không ai biết mình sợ ngủ,nhắm mắt lại trong lòng lại hiện ra những khoảng không đáng sợ,trắng toác.Mình sợ đến nỗi tự cắn chặt môi nghe con tim trăn trối,khóc lóc,kêu gào thảm thiết.Thứ cảm giác đó hoàn toàn bất lực,mình ra sức chạy.Nhưng mãi cho đến tận bây giờ,khi đã cộng thêm một vài con số trong đời,mình vẫn chưa thoát ra khỏi nó.Nhớ có lần,N bỏ đi chỉ và chỉ hỏi mình 1 câu duy nhất : "Anh không thể nào khỏa lấp được những khoảng trống trong lòng em sao"?.Mình im lặng,sự im lặng dài nhất trong đời,sự im lặng mà ngay chính bản thân mình còn thấy sợ,huống gì là N.

Từ bỏ việc đi du học,có phải là việc làm đúng?Mình đang đứng giữa ngã ba đường,không biết lựa chọn con đường nào,có rất nhiều rào cản khiến mình không thể vứt bỏ mà ra đi.Bạn nói mình muốn đi,thì cứ đi thôi,việc gì phải lo sợ những điều vớ vẩn ấy,mình buồn vì câu nói đó.Nó chả hiểu gì cả,có nhiều thứ nói ra thì dễ dàng vậy,nhưng thật ra lại rất phức tạp,mình không thể đi,chỉ vì ở nơi đây có quá nhiều điều thân thương,quen thuộc,và vì những người mình thương vẫn sống dưới thành phố này,chung một bầu trời.Cùng hít thở một bầu không khí,nhưng mình chẳng thể chạm đến.Dù vậy,nhưng nó cũng khiến mình ấm lòng mỗi khi nghĩ về,chị từng thấy lẻ loi khi một mình ở nơi xứ người,mình sợ mình cũng sẽ giống như chị.Mình sợ,sợ lắm!Thì thôi,tùy duyên...

Lâu rồi,mình k còn thói quen trồng cây,chỉ vì sợ một buổi sáng nào đó thức dậy,những cái cây bị người ta nhổ mất,hoặc chết đi,sự mất mát thay nhau ập đến,và lòng chỉ còn là những khoảng không chơi vơi.Nếu còn là 1 đứa trẻ,mình sẽ gào thét,kêu la thống thiết cho đến khi thỏa giận,mình sẽ bực tức mà ngồi thở than,mặc dù k biết cái tên chết giẫm nào đó đã nhổ trộm.Nhưng càng lớn,con người ta lại càng biết che giấu cảm xúc của bản thân,ghìm chặt vào lòng.Mình đã không khóc,nước mắt có rơi cũng chết đi trên hàng gạch ẩm ướt,mình lại chấp nhận một lần nữa.Không hiểu sao ba lại mua cá về nuôi,đứa em trai thích thú với mấy con cá màu sắc sặc sợ,vì là trẻ con nên dĩ nhiên nó thích ghê lắm,mình nói mình không thích cá,mình rất ghét,nhưng chẳng ai hiểu được rằng mình sợ đến một ngày nào đó,cá chết,khoảng trống sẽ lại xuất hiện.Ngày còn nhỏ,mỗi khi cá chết,mình lại tự tay đem chôn cất trước hiên nhà,mình thấy nó đáng thương lắm,thiết nghĩ nó cũng giống như con người,lúc đó mình chỉ hi vọng rằng nó sẽ được lên thiên đàng,sẽ sống 1 cuộc đời khác.Mỗi ngày lại đưa mắt nhìn mẩu đất nhỏ và tự hỏi nó đã lên thiên đàng chưa?có lẽ nó đã trở về cát bụi rồi cũng có khi.Mình xót!

Mình không muốn viết về những điều xa xôi nữa,chỉ muốn viết những điều thật gần gũi,giản đơn.Mẹ không muốn mình viết,ba lại càng không,ngoại lại càng ghét.Ai cũng phản kháng một cách dữ dội,lần thứ n trong đời mình không chiến thẳng nổi bản thân.Mình luôn là kẻ thất bại,trong mọi chuyện.Kể cả tình cảm,bản thân là một trái tim thất bại,nên gặp gỡ ai rồi chỉ muốn làm ngơ,nhưng rồi người tính không bằng trời tính,duyên phận lại mang những con người vốn dĩ xa lạ gặp gỡ,rồi sắp đặt bên cạnh nhau,như một trò chơi của số phận,mình thấy buồn cười lắm.Nguyễn Thiên Ngân từng viết " Tôi không cố chống cự cái cảm giác miên man ngọt ngào khi yêu ai đó.Sẽ rất ít lần trong đời bạn nhận ra mình yêu ai đó,yếu bất chấp mọi điều".Mình không chống cự,mình đang tự bằng lòng và hp bởi nó,người ta thường nói khi yêu một ai đó bạn sẽ rất cô đơn,điều đó không đúng,khi bạn yêu ai đó lòng sẽ thấy đủ đầy và hp,người ta sẽ không cô đơn,vì thứ tc ấy đã lấp đầy sự cô đơn đó rồi.Bạn sẽ tự mỉm cười một mình khi nghĩ về người ấy,điều đó mình hoàn toàn thừa nhận.Mà có khi tình yêu đôi lúc chỉ là chuyện một người.Haizzz,có đau đớn không cơ chứ?

Cứ mỗi lần thức khuya hay suy nghĩ nhiều,thì bệnh cũ lại tái phát,đau dữ dội,và mình chẳng thể làm gì hơn ngoài việc chiến đấu với nó.Có nhiều thứ sống chung với nó lâu,bạn sẽ thấy nó không đáng sợ như bạn nghĩ,như là việc đi bác sĩ vào mỗi tuần,tập quen với kiêm tim,và hàng tá các loại thuốc khác nhau.Ngẫm lại chỉ có nó trung thành vs bạn đến cuối đời.Hẳn là vậy.Thì thôi cứ lơ đi mà sống.Cho nhẹ lòng!

Mỗi lần có mail xa bên bờ đại dương gửi về ,lòng lại xa lắc xa lơ,mình thương đứa bạn nhiều,nhưng chẳng làm đc gì,ngoài việc lắng nghe nó than thở,mình biết nhiều lúc nó mệt mỏi lắm,nhưng vẫn gồng gánh,ai cũng có cái khổ riêng,ai cũng có những nỗi lo lắng,phiền muộn riêng.Chỉ là người ta cứ cố giấu nhẹm đi cho qua ngày qua tháng.Ở một nơi xa xôi như vậy,lại k có ai ở bên,chắc hẳn sẽ thấy cô đơn và lạc lõng lắm,nhiều khi muốn timg người dựa dẫm,kể lể,khóc than cũng khó.Mỗi lần nghĩ đến nó lại thấy xót lòng...

p/s: Sáng nay,trời lại nắng,mình thì rầu rũ rươi,mình ghét nắng lắm lắm rồi,mưa đi cho mát lòng,mát dạ...

26.2.15


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét