5/2/15

D.A.R

Đà Nẵng,ngày..tháng..năm...

Bây giờ là 3:19 pm chiều.Ngoài trời lại xuất hiện nắng,khi vừa rồi lắc rắc vài hạt mưa,bầu trời đen sẫm,tối om.Vậy mà giờ nắng chang chang,nắng vàng rực.Như chưa từng xuất hiện cơn mưa ,dĩ nhiên nó chẳng để lại chút dấu vết nào,như khi một buổi sáng thức dậy,nhìn ra khoảng trống trước sân,thấy con đường ướt mèm,những cái cây trước nhà rơm rớm nước,như vừa được tắm gội sạch sẽ,sau một trận mưa đêm.Nhìn chúng có vẻ tươi tắn và xanh tươi hơn,nhìn vậy ta có thể đoán được đêm qua chắc hẳn trời đã mưa.Nhưng chiều nay,mưa rồi lại nắng,nó khiến tôi liên tưởng đến sự xuất hiện của những người trong cuộc đời mỗi người,tự nhiên đến,rồi cũng tự nhiên đi,biến mất khỏi cuộc đời mình-1 cách gọn ghẽ,sạch sẽ.Chỉn chu.Chỉ có mình chững lại,một chút hụt hẫng,một chút chơi vơi.Chúng khiến mình chạnh lòng mỗi khi nhớ về.Có phải mình không đủ tốt ư?Tôi đã tự hỏi mình rất nhiều lần câu đó suốt nhiều năm qua,khi một mình lang thang dưới biển,trên đường cao tốc nhộn nhịp những người,phóng xa tầm mắt ra khỏi những quẩn quanh tầm thường đó,tôi lại thấy mình như chú chim nhỏ bị gãy cánh,đau đớn,tan thương,mất phương hướng,không biết mình phải bay về hướng nào,hay đúng hơn nơi nào mới là nơi mình thuộc về,con người nào mới xứng đáng để mình yêu thương.Thi thoảng,trong le lói suy nghĩ một buổi sáng mùa Đông nào đó,tôi lại tự ủi an trái tim mình,bằng những lời lẽ hết sức nhẹ nhàng,giản dị,chân thành.Tuy nhiên,chúng không còn nghe lời tôi nữa,tôi đâm ra thừa thãi với chính mình.Tận cùng của đau thương là gì?Tận cùng của cô độc là gì?Có lẽ đến giờ này tôi đã có câu trả lời cho riêng mình,à thì ra là "mạnh mẽ".Chúng khiến ta trở nên dạn dĩ và can đảm,khiến ta trở nên chai sạn với tất thảy những việc nhỏ nhen,tầm thường khác.Chúng khiến ta bỏ rơi ngoài tai lời đàm tiếu,cay độc của người đời,giúp ta sống sót sau những trận chiến trong tâm,rồi ta sẽ thấy lòng nhẹ bẫng,bình thản đón nhận chúng như một lẽ hiển nhiên của cuộc đời.Có điều,chúng ta không già đi với những năm tháng trôi qua,nhiều người và nhiều thứ rốt cuộc trở nên hài hước và nực cười đến mức bạn ném vào họ,và vào chúng một cái nhìn trẻ con.Là như vậy.

Cuối năm,đường phố nhộn nhịp hẳn ra,những con đường khoác lên một lớp áo đầy màu sắc,kẻ ngược,người xuôi,những chuyến xe đưa những người con xa xứ trở về với gia đình,quê hương.Rộn ràng.Người trẻ,ai cũng háo hức,khuôn mặt ánh lên niềm vui sướng,sự hạnh phúc đến tận cùng,mà cũng phải thôi,nhà là nơi nuôi dưỡng biết bao con người,là nơi ươm mầm cho những ước mơ con trẻ,là nơi mệt mỏi nhất con người thường về,là nơi khiến lòng ta bình yên nhất.Nhưng với tôi,nhà từ lâu không còn là chốn bình yên nữa,mà là sự hoang mang,mệt mỏi,sợ hãi lẫn tự ti,nó như loài vi khuẩn,bám sâu,ăn dần ăn mòn vào tâm can mỗi khi nghĩ về.Có những thứ trong cuộc đời này,chúng ta phải đánh đổi,chúng ta phải hạnh phúc đến tận cùng để rồi ngỡ ngàng nhận ra rất nhiều điều đau xót,về những con sóng ẩn mình dưới đáy biển sâu,không cồn cào,dữ dội,chỉ lặng câm.Chúng ta phải đón nhận nó,thật bình thản,một cách chậm rãi.Tôi không có quyền phán xét cuộc đời người khác,nhưng lại có quyền phán xét cuộc đời mình,chọn cách tha thứ cho mình hoặc từ chối cuộc đời mình.Nhưng rồi tôi vẫn loay hoay trong những ý niệm côi cút rằng mình là đứa trẻ tồi tệ,không làm được việc gì nên hồn,đứa trẻ của thất bại,đứa trẻ hèn nhát và yếu đuối.Thành thật mà nói,tôi vẫn không thể thoát khỏi chúng.Những khoảng trời đã không còn xanh,mà nhuốm màu buồn bã,màu của tối tăm.Phải đi bao lâu mới hết những tháng ngày này,thật sự tôi mệt lắm,chỉ muốn ai đó hỏi mình có mệt mỏi không?có buồn ko?cứ khóc đi..Nhưng chẳng ai hỏi tôi câu đó,tốt nhất đừng nên trông chờ vào người khác,vì rằng khi chúng ta gieo hi vọng vào một con người nào đó,chúng ta đã tự cho họ quyền làm mình đau.Mà tôi biết,mình mong manh và yếu mềm lắm.Thế nên,lúc nào cũng phải khoác lên mình một lớp gai dày và sắc,để đừng ai chạm vào mình,tôi tự thấy mình giống loài nhím,có những chiếc gai đen sẫm,tự bảo vệ mình.Liệu điều sẽ ổn không?

Xem đoạn clip quảng cáo ngắn đầy rẫy trên fb "Bố tôi là kẻ nói dối",nó như chạm đến nơi tận cùng trong thế giới của tôi,khiến tôi xót.Cha-người đàn ông mà tôi từng yêu thương nhất,người tôi kinh trọng nhất,người tôi tự hào nhất,từ nhất được tôi lặp đi lặp lại nhiều lần,bạn có thể hiểu phải không?Phải,ông từng là người tôi trân quí,nhưng tòa thành đó đã dần dần sụp đổ,từ lúc nào,tôi không rõ.Có lẽ là khi mẹ nói,ông là người làm khổ mẹ,từ khi lấy ông cho mãi đến tận sau này.Mẹ không nói,tôi cũng cảm nhận được vết rạn trong cái gọi là gia đình,là mái ấm,khi mà những con người cùng sống dưới một mái nhà,ngày ngày ăn cơm,cười nói vui vẻ,nhưng mỗi người đều là những căn phòng khóa trái cửa,không ai chạm đến ai,không ai hiểu ai,cô độc trong chính thế giới của mình.Như những viên đá trôi đi trong dòng nước bất tận.Cha-người đàn ông tôi từng nghĩ là người đầu tiên tôi yêu thương,là người tôi hi vọng có thể động viên tôi khi tôi thất bại,cũng như vấp ngã.Hóa ra đến cuối cùng,đó cũng chỉ là ảo vọng của bản thân.Tôi ngốc quá,phải không?Ngay cả cha cũng không tin đứa con gái của mình,thì tôi lấy đâu ra dũng khí để tin bản thân.Mà cho dù tôi có cố gắng đến đâu đi chăng nữa,thì cái suy nghĩ trong cha cũng không thay đổi,tôi mãi mãi là đứa con tồi tệ,tôi đã cố gắng chứng minh nhiều lần,nhưng rồi cũng chính cha là người phá vỡ tất cả những cố gắng đó.Con gái nhạy cảm quá cũng khổ,tôi biết điều đó rõ lắm chứ,nhưng tại sao tôi vẫn không thể thoát ra khỏi những suy nghĩ tiêu cực đó.Càng không có niềm tin về bất cứ tình cảm nào.Vậy nên tổn thương là mãi mãi!

p/s:Cuối cùng,mình đã có thể viết ra những dòng này trong suốt 21 năm qua!Những đó không phải là tất cả,chỉ là không nên chạm đến những điều đã ngủ yên.

Mây
5.2.15

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét