12/2/15

D.A.R lần thứ n...

Yên à!
Yên ơi!

Hà Nội đã không còn mùa Đông.Mà sao tháng ngày cứ dài lê thê,ủ dột.Mà sao lòng người vẫn ướt,vẫn lạnh hả Yên?Những đêm không ngủ,HT nghe tiếng tim mình khóc mướt não nề.Rưng rức.Cô đơn.

Những đêm không ngủ.HT nghe thấy tiếng cuộc đời mình rơi xuống.Như viên đá rơi xuống lòng sông sâu,lặng lẽ,không sủi tăm.Sao mà cuộc đời lênh đênh đến thế.

Yên à,lòng người chật hẹp ta không sợ.Mà sao khi biết trái tim người mênh mông,diệu vời thì lòng ta lại đau thắt,co rút từng cơn?Yên à,tại sao người cứ ở mãi trên cao như thế?Tại sao Người lại cứ xa ta vời vợi.Sức này có hạn,ta làm sao chạy mãi theo Người?Mà nỡ như buông bỏ,cả đời này ta làm sao tha thứ được cho mình?

Hôm nay,có người hỏi HT :"Tại sao lại trồng nhiều mầm đậu như thế.HT nói rằng : Vì khi hạt đậu nảy nầm,người ta sẽ cảm thấy hạnh phúc.Thế là,buổi chiều,khi trở lại hành lang có nắng.HT thấy người ta đã đổ hết mầm đậu đi.Ồ,tại sao người ta lại làm vậy?Tước đi hp của người này để mang tới cho kẻ khác hẳn là một việc rất vui,phải không? "Hẳn là anh ta phải rất yêu người con gái ấy.Nên muốn cô ấy được hạnh phúc"- HT đã tha thứ cho ngta bằng suy nghĩ ấy.Chỉ là cảm giác mất mát cứ dài ra không dứt.Cuộc đời này thật buồn cười,khi ta cố gắng gom mọi yêu thương và tin tưởng lại,gieo xuống,thì hẳn sẽ xuất hiện một người dùng mọi cách nhổ nó lên.Chỉ còn lòng đất và khoảng không sâu hoắm,xoáy vào tận tâm can.Tại sao ta không tự gieo trồng rồi chăm lo cho hp của mình mà lại lấy đi từ một người khác nhỉ?Chẳng phải kẻ đó đã đáng thương đến cùng cực rồi sao?Tại sao vẫn không buông tha họ?Cuộc đời này thật nực cười làm sao,Yên nhỉ?

Hôm nay là một ngày u ám.HT đã tiễn đưa những cái cây.Đưa tiễn luôn cả trái tim mình!

From: Hành Tây của em!

p/s: Yên à,hôm nay là một ngày rất dài.HT chỉ muốn ôm Yên thôi.Yên à,đừng quên mỉm cười nhé!Vì Yên cười,HT sẽ rất vui.Yên à,thiên thần nhỏ thì không được khóc.Thiên thần luôn yêu thương và mang lại vui vẻ cho mọi người.Yên à,HT thấy trái tim vỡ nát thành từng mảnh.Rơi vãi khắp nơi,rất lâu rồi HT mới lại đau lòng như vậy.K đi rồi,mầm đậu đỏ cũng đi rồi.Còn chơi vơi nào nữa?



p/s:Hành Tây của Yên,hôm nay em lại ngồi lục tung từng bức thư cũ,lại thấy thương cho chính mình,và cả chị nữa,HT ạ.Em đã đọc thuộc lòng từng con chữ đó,nhưng cớ sao lòng lại xót xa thế này.Em chỉ muốn mình tan biến thôi,những ngày mà mình cũng bỏ mình đi mất,thì phải làm sao hả HT.Yên mệt lắm,mệt lắm rồi.Chị đag ở đâu,đang làm gì,có cười nhiều không,Yên nhớ chị,lời hứa năm nào chị sẽ ra ĐN,cùng Yên mở một quán cf giữa lòng thành phố,chị còn nhớ không?Chúng ta sẽ tự tay trồng nên những cái cây,và chăm sóc chúng,mỗi khi ai đến đó,chúng ta sẽ tặng họ một cái cây,chắc hẳn cả họ và chúng ta đều cảm thấy hạnh phúc lắm,phải không?Những lúc thế này,Yên lại nhớ chị,lại đọc từng câu chữ chị viết,như là tự an ủi mình.Dù thế nào Yên vẫn vui và may mắn,khi mỗi lần chị gọi tên Yên,Yên à,Yên ơi.Cuộc đời vẫn còn chị mà,vẫn còn người gọi tên Yên một cách nhẹ nhàng như vậy,Yên sẽ sống tốt mà,chị đừng lo,nhé HT!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét