Mình rất mệt.Sáng,thức dậy với một mớ hỗn độn trong đầu.Ngày có nắng mà lòng mình như mùa Đông,nghe hoang hoải dội về từng hồi.Chỉ muốn đi hoang thôi!
Mình lại lục tung những bức thư cũ chị gửi,mình rất muốn hỏi chị "Đã làm cách nào để vượt qua những tháng ngày tuổi trẻ đầy mệt mỏi đó,chị,chị có mệt không?".Dĩ nhiên chẳng có ai trả lời,chỉ có sự im lặng lạnh lẽo vọng lại.Những ngày mà đến cả hơi thở cũng trở nên khó khăn,đêm qua,mình lại ngủ vùi,cứ cho rằng nó là biện pháp tốt nhất để quên đi buồn đau,mình lại sai,là do mình nghĩ vậy,thật ra không phải vậy.Mình rất muốn biết rốt cuộc mình đang ở đâu,đang làm gì,mình là ai giữa cuộc đời này?Là ai,là ai?Là ai giữa những con chữ mình viết,có cảm giác như đến con chữ cũng bỏ mình đi mất,vậy thì phải làm sao?Khi người ta không còn ý niệm nào nữa thì phải làm thế nào?Cho dù mình cứ cố gào thét đển khản cả cổ thì sẽ chẳng có ai nghe thấy đâu.Chỉ có mình tự nắm tay mình,an ủi mình.Có đáng thương không?
Đêm qua,T lại nhắn tin:"Sắp hết ngày rồi,anh đợi tin nhắn của em nhưng thấy sao lâu quá"! Đợi mình?Có người đang đợi mình?Mình thấy buồn cười lắm,mình cười trừ,sao lại phải đợi mình?Mình đâu có hướng về T.Mình cũng chẳng còn tình cảm với T cả.T cũng giống như những người con trai khác thôi,có khác là T giống mình ở một số điểm,nhưng thành thực mà nói tình cảm là thứ khó khiên cưỡng,trái tim mình ko hướng về T,mà hướng về một người khác.Cái số mình lúc nào cũng vậy,trời lúc nào cũng thích đùa giỡn với mình,người mình thương thuộc về khoảng trời xa lắc xa lơ,còn người mình ko có bất cứ tình cảm nào thì cứ chạy theo mình,tình nào cũng nhiều trái ngang.Chúng ta đang tự làm đau nhau,người này làm người kia đau,người kia lại làm người khác đau.Thú vị thật.Sự thật lúc nào cũng khiến mình muốn trốn chạy.Mình mệt lắm,mệt lắm.Có những ngày mình giống như hòn đá,rơi xuống lòng biển sâu,mãi mãi không có tiếng vọng lại.Chân vẫn đi mà hoàn toàn không chạm đất..
Ngày dài.Ngoài trời nắng,mà lòng người có mưa bay...
13.2.15
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét