10/2/15

Cho Người...



Đà Nẵng...ngày...tháng...năm
P-cho phép em được gọi người như vậy,dù chỉ một lần.Em đã từng nghĩ,trái tim mình sẽ không thể yêu thương bất kì con người nào,chỉ bởi em ích kỉ,rằng em chỉ giữ nỗi đau trong lòng,một mình chịu đựng,em chưa bao giờ chịu mở lòng với ai,vì thế giới đó,em vốn quen một mình.Mà em không yêu thương bản thân mình,thì em lấy quyền gì để yêu thương người khác.Em thật sự rất ngốc,phải không?Em biết,tình cảm này lẽ ra không nên có,tình cảm không phải là thứ người ta dùng lý trí để soi xét,càng không thể kiểm soát.Em biết người sợ người sẽ đi lạc,sẽ không còn là chính mình,khi người đang gánh trên mình rất nhiều trách nhiệm và hàng đống những quẩn quanh không tên.Vì vậy em không muốn người bận tâm đến em.Em biết mình còn trẻ lắm,rồi sẽ có nhiều người xuất hiện trong cuộc đời sau này,và em hoàn toàn có quyền chọn lựa,người biết rồi em sẽ quên người,người xem chúng ta là những kẻ lãng du chỉ dừng chân trên một quán nhỏ trên đường,và rồi chúng ta sẽ ra đi.Mỗi người một con đường.Không ai liên quan đến ai,người sợ thứ tình cảm đó sẽ lấn át tất thảy những gì lý trí người đang lên tiếng,người sợ cả đời này người sẽ sống trong thứ tình cảm day dứt đó,nó khiến người đau.Phải,em thừa nhận tất thảy nỗi sợ đó,không chỉ mỗi người,mà ngay cả em,em cũng sợ,nhưng em không sợ đau,chỉ sợ người khó xử,em chỉ muốn đi bên đời người-1 cách lặng lẽ.Em đã mường tượng ra cái cách người cười,dáng dấp đầy vô ưu ấy,em không quên,em vẫn nhớ,em không nghĩ rằng người lại có nhiều nỗi lo đến thế,có thể em nông cạn,chỉ biết nhìn người cười mà không quan tâm đến cảm giác của người,có thể em chưa trải qua nhiều sóng gió,va vấp lẫn thất bại.Nhưng em biết người mệt lắm,tâm hồn người đã chai sạn đi rất nhiều,bởi nên khi em nói người làm thơ đi,người nói người sợ.Em chưa nếm nhiều hương vị của đời,em biết người từng nếm nhiều lắm,mà mùi vị đó đắng và chát.Vô cùng.Cuộc sống sẽ tôi luyện con người,rèn giũa ý chí chúng ta,khiến ta trở nên mạnh mẽ,nhưng mạnh mẽ đồng nghĩa với việc tâm hồn chúng ta trở nên sỏi đá,khô cằn,mảnh đất đó hoa không thể nở,cây cối không thể sinh tươi.Chúng ta sẽ thấy ngôn ngữ có sức mạnh đến thế nào,Xét cho cùng,một cuộc gặp gỡ,một cái chạm hờ,khiến em nghĩ người là số phận,bằng cách này hay cách khác,thượng đế mang người đến bên cạnh em,nhưng đồng thời như đang trêu ngươi em,em không thể làm gì khác ngoài việc chấp nhận hiện thực phũ phàng đó.Em không muốn mình tình cảm của mình trở thành sự phiền muộn của người khác,ngay cả khi người lo lắng cho em,em cũng thấy bất an,mặc dù đôi lúc nó khiến em thấy ấm áp,người như ngọn lửa nhỏ sưởi ấm cõi lòng lạnh lẽo của em giữa những ngày gió Đông lạnh .Em đang thấy mình tan ra,từng chút một.

Em chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình rời vào hoàn cảnh như thế này,cũng chưa bao giờ dám nghĩ mình lại có tình cảm với một người cách xa mình về nhiều thứ.Người có gia đình,trách nhiệm,là bậc thầy,trong khi em lại chỉ là một đứa con gái mới lớn,mới chạm ngõ cuộc đời,chưa từng yêu thương ai,nhỏ bé và thầm lặng.Đứng trước người em thấy mình nhỏ bé lắm,người không biết đâu,nhưng với người,em luôn thấy bình yên,và vững chãi,nó khiến em an lòng ,thế giới bé nhỏ đó,em đã mở,chỉ để đón chào người.Em không biết mình đang làm điều gì nữa,lý trí trong em không ngừng khóc lóc,van xin,kêu la,thậm chí kêu gào thảm thiết,nhưng con tim em lại chiến thắng mất rồi.Người nói em phải làm sao?Em không dám nghĩ về những điều buồn bã,càng không muốn viết về chúng,nên người cứ xem như em đang viết những dòng nhảm nhí để giải thoát mình,là do em cứ cố chấp,tự cho mình cái quyền được nuông chiều bản thân,em là đứa trẻ không ngoan,cảm xúc trong em cũng y vầy.Gan lì và ương bướng.Thứ cảm xúc dành cho người vốn chẳng thể đặt tên,dù em biết tình cảm này sẽ không đến đâu,người tổn thương cũng sẽ là em,là em thôi.Nhưng em vẫn cố chấp tự cho mình yêu thương người,một cách ngu ngốc.Em đã nhận ra rằng,điều mình cần không phải là mối quan hệ thiên trường địa cửu,nhất nhất sắt son,mà là một vài khoảnh khắc nhìn thấy đằng trước mình còn hi vọng.Không hẳn là tình yêu,cũng chẳng phải nỗi nhớ nhung vĩnh viễn.Mà là một ai đó xuất hiện,một ai đó dịu dàng,một ai đó cho em niềm tin để gắng gượng mình đứng lên sau giông bão.Phải,một ai đó rất "ai đó" thôi là đủ.Để em có thể tự cứu lấy chính bản thân mình.Và người là một "ai đó" của em.Người là nốt nhạc trầm bổng  trong một bản nhạc,được ngân lên trong một ngày đầy gió.Và em thật may mắn phải không?

Thế giới của em vốn cô độc lắm,em tự ti,em sợ hãi,em không tin vào chính em,nhưng khi người nói người đặt niềm tin vào em nhiều lắm,thì em lại thấy vui,nhưng cũng thấy sợ.Em sợ sẽ làm người thất vọng,như ba em đã từng.Hi vọng đó khiến em cảm thấy áp lực đang nè nặng trên vai của mình,em không biết em có làm được điều người mong không.Nhưng em sẽ gắng!Nếu như chưa từng gặp người,cuộc đời em sẽ giống như một xác cây cằn cỗi giữa bão cát sa mạc,mỗi năm lại phủ đầy bụi thời gian và trở thành một cây bụi trắng xóa.Người đã là cơn mưa trong lành cuốn đi những vết thời gian đau đớn trong tim.Người khiến em tin rằng,em xứng đáng được hạnh phúc,là một cô gái ngoan!Mỗi sáng thức dậy,em lại cảm nhận được mình đang sống,lại cảm thấy cuộc đời này vẫn còn những điều đẹp đẽ,bình dị và chân thành.Nhưng em là cô gái nhạy cảm,mà nhạy cảm sẽ đi đôi với khổ tâm,người ta càng dễ dàng hạnh phúc với những điều bé nhỏ,lại sẽ càng dễ tổn thương,đau khổ bởi chúng.Em thực sự rất sợ,người ạ!Em là cô gái ngốc ngếch,luôn tự hành hạ bản thân trong vô vàn những suy nghĩ tự tạo và rồi ràng buộc chúng trở thành một lý lẽ riêng,bản thân lại ngụp lặn trong chúng,không thể thoát.Em đang tự hành hạ mình,phải không?Nếu như em sinh ra sớm hơn,có thể gặp người không?Kiếp trước chúng ta có mắc nợ gì nhau không,em rất muốn hỏi ông trời câu đó,rồi em sẽ buông rơi tình cảm này,cất giấu nó,vào một góc nào đó-sâu thẳm trong tim.Để không một ai có thể chạm đến nữa,em sẽ ôm tình cảm đó bên mình.Mãi mãi.

Em sẽ tự viết blog,tự viết những bài thơ,và cả thư nữa.Nhưng dĩ nhiên chúng sẽ không được gửi đi,lặng lẽ cất chúng vào một cái hộp,đi đâu cũng mang theo bên mình.Người hẳn nhiên chẳng cần đọc làm gì,Vì những điều ấy,em đã viết trong vô thức,như cách em tự ủ ấm tuổi trẻ của mình,để tự nhắc mình rằng,đã từng có người gọi tên em,lo lắng cho em,lắng nghe em nói.Như thể người vẫn luôn thuộc về em,về sự cố chấp của bản thân.Người ta hay nói về sự dại dột cô đơn của các cô gái,cứ cố bám víu vào một người không thuộc về mình,cứ cố bám chặt lấy những điều vốn đã không hoặc chưa bao giờ thuộc về mình để hủy hoại hiện tại.Ừ,có lẽ người ta cũng đúng,mà có lẽ người ta cũng sai.Hoặc người ta chẳng hiểu quá gì về tình yêu cả nếu họ thực sự lắng nghe trái tim mình.Nên em cứ mộng mị mãi.Những giấc mơ không đầu,không cuối,về người.

p/s:Em đang cười toe khi viết những dòng này,lòng bình yên lạ,lâu lắm rồi em mới thấy lòng nhẹ nhàng thế này,chỉ cần được nhìn thấy người bình an là em an tâm rồi!

10.2.15
22:15 pm




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét