ĐN,ngày...tháng...năm...
Cơn mưa đầu tiên của mùa Hạ cuối cùng cũng rơi, những ngày tháng Sáu trời âm u, một màu buồn bã. Con chim sẻ nhỏ cũng đã trút hơi thở cuối cùng, tôi đã chẳng dám đối diện với sự thật đó, tôi chốn trạy. Bà mang nó vứt vào sọt rác, tôi đã hèn yếu như thế nào khi không thể là người cuối cùng ở bên nó, càng không phải là người đầu tiên đem xác nó đi chôn. Giá như đêm đó, khi tôi nghe tiếng động của lũ chuột quấy phá nơi góc tường, tôi lẽ ra phải chạy xuống xem việc gì đang xảy ra, nhưng tôi cứ nghĩ đơn giản rằng chúng nó vẫn xáo xào như thường lệ, nên tôi đã chẳng bận tâm nhiều sau đó. Sáng sớm, ba là người phát hiện ra cánh của chim nhỏ bị thương, máu rơi tung tóe khắp sàn. Tôi bắt đầu thấy xót nơi lồng ngực, hẳn là nó đau lắm. Nó bị gãy cánh mất rồi, là lỗi do tôi, tôi đã quá sơ ý.
Ba ngày sau, chú chim nhỏ qua đời. Tôi đã chẳng dám nhìn nó ngay khi ngoại vứt xác nó đi. Cái lồng chim nhỏ bấy giờ chỉ còn mỗi chú chim lớn chơi vơi, lạc lõng. Đôi mắt nó dáo dác tìm bạn, có lẽ nó đang thắc mắc rằng bạn nó đi đâu mà chưa thấy về, tôi như đọc được điều ấy trong đôi mắt của nó. Cũng có thể nó buồn, vì cả ngày hôm ấy nó dường như chả hót, chỉ lặng im, cái lồng dường như trống vắng hơn. Những khoảng trống trong lòng bắt đầu xuất hiện, tôi chỉ còn biết chạy trốn.
Hết chim rồi đến cá ra đi, từ lần đầu ba mua cá về , tôi đã thể hiện quan điểm của mình, rằng đem về nuôi làm gì, để rồi kết quả nó cũng sẽ chết mà thôi. Nhưng mà ông đã chẳng nghe lời tôi nói, ông bỏ ngoài tai, ai cũng vì sự cố chấp của bản thân, mà bỏ qua lời người khác. Chính xác hơn, người ta chỉ giỏi nuông chiều cảm xúc của mình, chỉ muốn đáp ứng nhu cầu của mình, nhưng chẳng bao giờ nhìn lại kết cục.Và người ta không nghĩ đến cảm giác người khác. Cho đến khi điều tồi tệ ấy xảy ra. Tôi bất lực nhưng chẳng thể làm được gì, thôi đành chấp tay nguyện cầu cho những điều tốt đẹp sẽ đến, không xấu như tôi vẫn linh cảm.
Tôi viết những dòng này, là muốn để tang cho chú chim nhỏ đáng thương. Tôi chỉ muốn nói với nó rằng : "Chị xin lỗi, vì đã không bảo vệ được em. Chị xin lỗi, vì đã không ở bên em ngay phút giây cuối cùng". Tôi chỉ muốn nói thế thôi!
Tháng Sáu dài. Hoang hoải đêm. Chênh vênh ngày. Tôi trôi!
24.6.15
Chị- An Yên
Câu chuyện làm chị nhớ đến câu chuyện của chị thời bé, chị đã từng chôn 1 chú chim sau vườn nhà mình!
Trả lờiXóa